Chương 33: Nhà bên có sói


Chương 33: Con chó tai họa (P3)— Hồ điệp hiệu ứng…

Tần Tiểu Mạn ngồi trước bàn, bắt đầu cảm thấy thương tâm, day dứt nghĩ tới hai mươi mấy năm qua cuộc sống của mình mờ mịt dưới cái bóng quá lớn của Cố Lãng.

Xem đi, anh ta ưu tú thế kia, sao lại có thể si mê cô được? Thứ tình cảm bất an này chỉ có thể đứng từ xa trông lại, cho dù nỗ lực thế nào cũng không thể ngăn cản được cảm giác mệt mỏi và tự ti.

Đêm khuya yên tĩnh, những suy nghĩ tiêu cực lại bắt đầu sinh sôi trong lòng cô. Tiểu Mạn đáng thương cuộc tròn mình trên ghế, vùi mặt vào đầu gối, khẽ nức nở. Cố Lãng khốn nạn. Lần nào cãi nhau, anh đều lạnh nhạt như thế, chỉ có cô là chật vật không yên. Cho dù nói như thế nào, cuối cùng người cố tình gây sự vẫn chính là cô. Cái con người kia, cô đã nỗ lực như thế nào để tới gần anh, anh rốt cuộc có hiểu không hả?

Trên bàn vẫn còn la liệt sách vở cô dùng để học tập. Mấy người thư ký của Cố Lãng đều là nhân tài xuất chúng, có bằng cấp, có học vị cao. Tiểu Mạn miễn cưỡng mới có thể theo kịp tiến độ của công việc, lúc nào cũng bị Cố Lãng cười nhạo Tuy rằng mấy thứ này đều rất khó nhằn, cô vẫn luôn muốn học hỏi thêm một chút. Cố Lãng luôn đả kích cô, phải chăng, anh mãi mãi luôn xem cô là đồ vô dụng, lúc nào cũng ỷ lại, phục thuộc vào anh phải không?!

Sở dĩ Tiểu Mạn đọc tiểu thuyết đều chọn thể loại cường văn nữ tôn là vì muốn YY mình, đọc nữ nhân có thể điều khiển được nam nhân chính là để cân bằng trạng thái tâm lý. Có điều, chính bản thân cô mới hiểu rõ được một điều, người mà cô mong muốn vẫn duy nhất chỉ có anh mà thôi. Ấy vậy mà, một khoảng thời gian rất dài, rất dài, anh đã quên béng mất cô.

Năm Cố Lãng tốt nghiệp trung học, bởi vì tỉ lệ đậu năm đó cực kỳ cao, trường học hào phóng chi tiền, tổ chức một buổi diễn kịch. Cố Lãng vì thi đỗ thủ khoa, đương nhiên đóng vai hoàng tử đẹp trai. Tiểu Mạn năm ấy nằm trong số mấy nữ sinh sơ trung cũng được mời đi diễn. Haizz, có điều, Tiểu Mạn nhà ta chỉ được đóng vai cái cây, cả vở kịch cũng không cần phải nhúc nhích.

Trong khu rừng đêm, công chúa xúng xính trong bộ đồ múa hoa mỹ, chân đi đôi giày thủy tinh sáng lấp lánh cùng hoàng tử vô cùng anh tuấn bắt đầu khiêu vũ. Công chúa đem nụ hôn thuần khiết của mình tặng cho hoàng tử, báo đáp ơn cứu mạng. Có điều, vốn theo kịch bản là hôn trên trán, lại bị công chúa tự ý sửa lại, không ngần ngại hôn thẳng lên môi Cố Lãng. Mà Cố Lãng lại cũng quen rồi, không khách khí còn hôn trả lại. Lúc đó, rất nhiều giáo viên chỉ còn biết bóp cổ tay thở dài.

Đến lúc chào hạ màn, Cố Lãng nắm lấy tay Tiểu Mạn đang buồn bã, công chúa đứng ở bên kéo áo anh nhận lỗi. Cuối cùng, anh khom lưng nhẹ nhàng hôn lên trán Tiểu Mạn  một cái.

Qua nhiều năm như vậy, ngay khi cô nghĩ cô đối với anh đã hoàn toàn hết hy vọng, không ngờ, anh lại nảy sinh tình cảm với cô. Anh nói anh yêu cô, muốn cô trở thành người phụ nữ của anh chứ không chỉ đơn thuần là em gái.

Cố Lãng, cho dù anh cảm nhận chậm chạp, chỉ cần anh bằng lòng yêu thương em thật nhiều, em sẽ vẫn cam tâm tình nguyện một lần nữa đào lên thứ tình cảm nồng nhiệt đã bị chôn sâu dưới đáy lòng, cùng anh bùng cháy. Nhưng như thế thì sẽ rất khổ cực, em cần, cần anh phải yêu thương em gấp bội.

Đây chính là hồ điệp hiệu ứng, nguyên bản chỉ là giận dữ chút đỉnh, hiện tại Tiểu Mạn đã tức giận ngập trời, oán giận, ấm ức rối tinh rối mù hết cả lên.

Ngồi một lúc lâu, nhiệt độ trên cơ thể cũng bay đi hết. Ôm đôi mắt đỏ hồng đứng lên, chuẩn bị lại tủ quần áo lấy áo lông khoác vào, quay người lại thình lình phát hiện Cố Lãng đang ngồi trên giường, sợ đến phát run. Quá nửa đêm rồi mà còn chưa ngủ, định dọa người sao?

Cố Lãng ngẩng đầu nhìn cô, trong lòng hết sức mơ hồ. Vì sao cô lại khóc? Anh cùng lắm chỉ muốn dọa cô một chút, củng cố vị trí của anh trong lòng cô một chút. Nhìn cô thực sự khổ sở như vậy, cái gì anh cũng chẳng để ý được nữa.

Tiểu Mạn lần theo đầu giường đi qua, lại chỗ tủ áo lấy thêm áo khoác, ôm thêm một cái chăn, chuẩn bị một đêm ngủ trên sofa. Được rồi, đồ lang sói cục cằn, không biết thương hoa tiếc ngọc, dám chiếm giường của cô, muốn lạnh chết cô sao. Bây giờ đã như vậy, nếu mà làm hòa với anh, sau này chẳng phải bị ngược đãi mà chết à.

Cố Lãng buồn phiền đến trước mặt cô, ôm lấy cô đang cuộn mình trong chăn: “Anh sai rồi, có được không?”

Tần Tiểu Mạn vùng ra,“Bỏ đi, em không nên đối với anh như thế.” Nghe anh xin lỗi, trong lòng cô không tự giác chút nào lập tức đã đầu hàng, càng nghĩ lại càng thấy giận bản thân mình.

Cố Lãng cách một lớp chăn ôm lấy cô, lắc lắc lấy lòng. Tần Tiểu Mạn giật mình giãy dụa đứng lên, leo lên giường nằm giả chết. Cô cắn chặt góc chăn, ngăn cho nước mắt khỏi trào ra. Là anh sai, anh dám bắt nạt cún con của cô, lại còn bắt nạt luôn cả cô nữa!

Tần Tiểu Mạn chui trong chăn ngây người một lúc, thấy yên tĩnh thì có chút luống cuống, len len thò đầu ra, phát hiện Cố Lãng đang nằm bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự thanh minh.

Cô ngượng ngùng, cứng giọng hỏi, “Có phải anh nghĩ em càn quấy đúng không?”

Cố Lãng lắc đầu.

“Có phải anh nghĩ em là người phải xin lỗi mới đúng không?”

Cố Lãng lại lắc đầu.

“Anh có biết anh sai ở đâu không?”

Cố Lãng gật đầu.

Nhìn dáng vẻ anh ngoan hiền vô tội, Tiểu Mạn muốn cáu cũng không được, đành trừng mắt nhìn anh. Một lúc sau, cô quay người nằm sấp xuống, chỉ để lộ ra cái mặt, yếu ớt thở dài: “Có phải anh nghĩ em không xứng với anh không?” Không đợi anh trả lời, cô quay mặt vào trong tường, “Em biết rồi.”

Cố Lãng vuốt tóc cô, “Rốt cuộc trong đầu em đang có những cái gì thế này?”

Tâm can Tần Tiểu Mạn lại nhức nối, nhìn đi nhìn đi, lại coi thường chỉ số thông minh của cô nữa rồi.

Cố Lãng tất nhiên hiểu rõ, người nào đó lại xem quá nhiều phim bi kịch rồi. Hít hà mùi hương trên tóc cô, anh nói: “Tiểu Mạn, anh bị lạnh rồi này.”

Tiểu Mạn buông một góc chăn ra, để anh chui vào. Ngay lập tức, Cố Lãng kéo chăn lên, ôm gọn cô vào lòng.

Ngón tay chạm phải đôi mắt sũng nước, thấp giọng hỏi: “Khóc cái gì chứ?”

Tần Tiểu Mạn không hé môi, cô úp mặt vào lòng bàn tay anh, vừa hôn vừa cắn. Từng dấu môi dịu dàng đặt lên lòng bàn tay, từng chút, từng chút một khơi dậy ngọn lửa trong người anh.

Bàn tay kia của Cố Lãng vuốt ve thân thể cô, lần lần từ trên xuống dưới lục lọi, tìm kiếm. Tiểu Mạn không động đậy, cũng không ngăn cản.

Cô quay đầu lại, chủ động hôn anh. Cố Lãng ôm cô muốn đè xuống, lại bị cô xoay người đè lại, đỏ mặt cứng giọng nói: “Em muốn chủ động!”

Cố Lãng kinh ngạc nhìn cô. Tiểu Mạn bất mãn nhìn anh biểu lộ vui mừng hơi bị thái quá, suy nghĩ một chút mới hùng hồn giải thích: “Không được động đậy… Anh sai rồi, phải để em lăng nhục!”

..

.

Cuối cùng,

Tiểu Mạn ở trên người Cố Lãng, sửng sốt đến cả một phút đồng hồ mới nghẹn ngào thốt lên: “Em nên làm như thế nào?”

Trên thân thể con gái có bao nhiêu điểm mẫn cảm, đàn ông có không? Tần Tiểu Mạn cưỡi trên người anh, cau mày hối hận vì đã không chịu đọc đam mỹ, trong đó chắc chắn phải nói cách để khiêu khích đàn ông chứ nhỉ? Liệu đàn ông có cần khúc dạo đầu không ?

“Không được động đậy,” nhìn cánh tay của Cố Lãng giơ lên, Tiểu Mạn ra lệnh, “Nếu không em sẽ không tha thứ cho anh.”

Cố Lãng bất đắc dĩ chỉ chỉ váy ngủ trên người cô, “Tiểu Mạn, đầu tiên phải cởi quần áo đã.” Nhìn cô ở trên người anh động đậy, Cố Lãng chỉ muốn trực tiếp cởi sạch quần áo của cô. Thở hắt ra đầy kìm nén, anh tỉnh bơ khẽ nhúc nhích một chút.

Tiểu Mạn xoay trái xoay phải một hồi, cả kinh bị đẩy ngửa ra phía sau, rồi lại bị ai đó nhân cơ hội ôm lấy eo định đè xuống. Cô vừa giận dữ vừa xấu hổ, cào mạnh vào thắt lưng Cố Lãng: “Đã nói không được động đậy cơ mà!”


22 thoughts on “Chương 33: Nhà bên có sói

  1. hế hế ss 21 roày nha
    *đặt ghế ngồi hóng* *xùy xùy* đuổi mấy pé chửa đủ tuổi ” vị thành niên”
    *quay sang nhìn chuột cười thân mật* chuột bao nhiêu tuổi roày???? đủ chưa đóa, ko thì ss kiếm cho e cái bịt mắt nha!

  2. thanks ss nhìu ^^
    dạo nì hình như level càng ngày càng cao nên đọc mấy cảnh này thì bớt đỏ mặt, tay chân run rẩy rùi thì pải hí hí ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s