Chương 32: Nhà bên có sói


Chương 32: Con chó tai họa…(P.2)

 

“Đừng đùa quá!” Lục Nhược cúi đầu xuống nói khẽ vào tai Tiểu Mạn.

 

“Biết rồi!” Tần Tiểu Mạn khẽ bám lấy cánh tay hắn, chăm chú chờ đợi Cố Lãng mất kiềm chế.

 

Kết quả, Tần Tiểu Mạn cùng Lục Nhược, anh một câu tôi một câu một lúc lâu sau, Cố Lãng cuối cùng mới quay người lại.

 

Tần Tiểu Mạn đắc ý, ánh mắt Lục Nhược không giấu nổi bội phục, hóa ra bà chị dâu ngốc này cũng có chút năng lực. Ai mà ngờ, Cố tổng chẳng thèm liếc mắt đến bọn họ một cái, lại bàn làm việc kéo ghế da ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc.

“Thư ký Hoa, đem báo cáo kết quả công tác quý trước lên đây.”

 

Điện thoại vừa buông xuống chưa đầy một phút, thư ký Hoa đã lắc mông đi vào gọi “Cố tổng.” nghe hết cả hồn.

 

Cố Lãng tiếp nhận đống giấy tờ, giở qua giở lại xem một chút rồi gọi giật thư ký Hoa lại: “Chỗ này có chút vấn đề, cô qua đây.”

 

Thư ký Hoa kinh ngạc, liền sau đó đã kích động chạy lại gần, cúi xuống chăm chú nghe Cố Lãng chỉ bảo.

 

Mặt Tần Tiểu Mạn nhất thời xám xịt, sao phải dựa vào gần như vậy, gần như vậy! Cái cô kia trời mùa đông không lạnh hay sao mà mặc hở hang vậy, cổ áo trễ xuống để hở cả một đống da thịt, đã thế lại còn đong qua đưa lại trước mắt Cố Lãng. Ánh mắt Lục Nhược ngay lập tức chuyển sang thương hại, liên tục lắc đầu, chậc chậc, nhị ca quả nhiên đạo hạnh cao thâm!

 

….

 

Tiệm cà phê, Tần Tiểu Mạn thút tha thút thít khóc, không ngừng đưa tay lên gạt nước mắt.

 

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa.” Lục Nhược nhìn cô khóc phát rầu, rút tờ giấy ăn ra đưa cho cô.

 

Tần Tiểu Mạn cầm lấy, chùi chùi nước mũi, than thở khóc lóc kịch liệt lên án Cố Lãng: “Tôi cùng lắm chỉ giận lẫy anh ấy vài câu. Cũng chỉ là để anh ấy, để anh ấy chịu nuôi Cầu Cầu thôi. Cầu Cầu nhỏ như vậy sớm muộn gì cũng bị anh ta hù chết cho mà xem. Rõ ràng là anh ta cố ý!”

 

“Cầu Cầu là cái gì vậy?”

 

“Là con chó con anh mua cho tôi đấy.” Tần Tiểu Mạn uống một ngụm cà phê, càng nghĩ càng thấy ấm ức, “Anh ta dám nói yêu tôi, cả con chó con cũng không cho tôi nuôi. Chó con lớn lên không phải rất đáng yêu, rất thông minh sao? Lại còn dám cùng với nhân viên nữ thân mật, yêu đương chỗ công sở, bảo Nam Tử sa thải anh ta đi.” Tần Tiểu Mạn tiếp tục oán thán, hoàn toàn không biết xấu hổ là gì, hoàn toàn quên mất hình như chính mình mới là nữ nhân vật chính.

 

Lục Nhược bất đắc dĩ nhìn cô, cô gái này làm thế nào lại có thể khiến Cố Lãng mở miệng nói yêu cô ta được nhỉ, điều này có ý nghĩ thế nào, cô không hiểu sao? Nếu đổi lại là anh, cô gái anh yêu thương lại cả ngày chỉ quấn quýt với con chó, anh cũng muốn đem nó vứt đi cho rồi.

 

Tần Tiểu Mạn cùng Lục Nhược ngồi trong quán cà phê của công ty, mắt to trừng mắt nhỏ, cố ý nán lại tới tận trưa, vậy mà đến cả bóng dáng Cố Lãng cũng không thấy. Tần Tiểu Mạn vốn nghĩ Cố Lãng sẽ đến tìm cô, không ngờ anh lại dám mặc kệ cô, chẳng thèm để cô vào đầu.

 

Lục Nhược ngồi đến tê rần cả cái mông, trong lòng đã có chút cáu kỉnh, nhưng lại cũng không có can đảm để lên trên lầu, hiện tại đã bắt đầu hối hận vì dám ăn gan gấu vuốt râu hùm.

 

 

Tan tầm, Cố Lãng rất không có tính người, lạnh lùng phóng xe qua trước mặt Tần Tiểu Mạn.

 

Tiểu Mạn đứng trong gió, bỗng dưng cảm thấy như mình bị cả thế giới ghét bỏ.

 

“Tiểu Mạn, Tiểu Mạn, tôi đưa chị về.” Lục Nhược nhiệt tình kéo cô lên xe. Nhìn cô ngơ ngác vậy thật sự rất đau lòng. Tặc lưỡi, lắc đầu, dậm chân ga lái xe đuổi theo Cố Lãng. Đây là cái chuyện náo nhiệt gì đây? Còn cố ý dặn anh phải lái xe đưa Tiểu Mạn về nhà. Lục Nhược anh trở về là để làm tài xế cho Cố Lãng sao?

 

Chưa hết, lại còn phải đi theo bảo vệ Tiểu Mạn nữa.

 

Về tới nhà, thấy hành lý của cô đã được xếp đống ở cửa, Cầu Cầu yêu quý bị đặt ở trên cùng, nhìn từ xa đã thấy khoảng cách từ đó xuống mặt đất rất cao. Nhìn thấy cô, nó ai oán sủa một tiếng, dốc sức nhảy xuống, thoáng cái đã bị ngã xuống đất.

 

Tiểu Mạn chạy lại ôm lấy con chó, chăm chú nhìn cánh cửa đóng chặt, ý thức được mình đã bị đuổi ra khỏi nhà rồi.

 

Có gì hơn người sao? Tần Tiểu Mạn hướng về phía cửa phỉ nhổ, rất có khí phách khiêng đống hành lý xuống dưới lầu.

 

Xuống tới nơi, cô sờ túi trái lại sờ túi phải, phát hiện ra mình không có mang tiền. Thôi xong, liệu có thể về ký túc xá của công ty được không? Chẳng lẽ cô phải lang thang đầu đường xó chợ sao?

 

Tần Tiểu Mạn ngửa mặt lên nhìn, chợt phát hiện ra bóng dáng Cố Lãng đang đứng trên ban công nhìn xuống. Ánh mắt hai người không hẹn mà gặp, Tần Tiểu Mạn thề có trời, rõ ràng khóe miệng Cố Lãng cong lên, nở nụ cười vừa khiêu khích vừa uy hiếp. Anh hướng cô vẫy vẫy tay, trên bàn tay thon dài rõ ràng là một vật gì đó cực-kỳ-quen-thuộc.

 

“Cố Lãng, anh là đồ khốn nạn!” Tiểu Mạn nổi giận, anh ta dám lấy trộm ví của cô.

 

Điện thoại khẽ rung lên, Tần Tiểu Mạn lấy ra đọc tin nhắn, đã giận lại còn giận thêm. Trên màn hình là tin nhắn của một kẻ nào đó đang đắc chí vô cùng, tự mình diễu võ giương oai: “Tức chết em đi, tức chết em đi!”

 

Thấy Tiểu Mạn tức giận chạy đi, nụ cười nhàn nhạt trên khóe môi Cố Lãng tắt ngấm. Lòng tự trọng của anh mà lại để một con chó tổn hại sao!!.. Tuy biết rằng như vậy rất ấu trĩ, nhưng anh không cách nào nuốt trôi cục tức này.

 

“Oái!” Tiểu Mạn tức giận không để ý đường, chạy ra ngoài cửa lớn vô ý đụng phải người khác.

 

“Xin lỗi, xin lỗi!” Tiểu Mạn liên thanh, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, nhất thời ngơ ngẩn, “Dì!”

 

Không sai, người bị Tiểu Mạn va phải chính là Cố mẹ, liếc mắt nhìn sang bên cạnh, một người đang xách một túi bánh tét to tướng, cô run rẩy kêu lên: “Chú.”

 

….

 

“Ai cho con dám bắt nạt Tiểu Mạn?” vừa vào đến cửa, đồ đạc còn chưa đặt xuống, Cố mẹ đã bắt đầu quở trách con trai nhà mình.

 

Dựa hơi cha mẹ Cố Lãng, Tiểu Mạn cũng ôm con chó con đáng-chết-ngàn-lần bước vào.

 

Cố Lãng đang muốn phản bác lại bị Cố cha ho khan vài tiếng cảnh cáo, nghiêng đầu, hấp háy mắt ý chỉ Tiểu Mạn đang ngồi trên sofa. Không có cách nào khác, Cố Lãng đành phải đến bên Tiểu Mạn, ăn năn hối lỗi, “Xin lỗi, anh sai rồi.”

 

Vẻ mặt Cố mẹ lập tức rạng rỡ, vô cùng thân thiết ôm lấy Tiểu Mạn, liên thanh nói: “Tiểu Mạn ngoan, Lãng Lãng cũng xin lỗi rồi mà. Con tha thứ cho nó đi nha. Vợ chồng ở chung sao tránh khỏi ầm ĩ, cho qua đi là được rồi.”

 

Ai làm vợ chồng với anh ta? Tần Tiểu Mạn trong lòng mặc dù ngàn lần không muốn vẫn không đành để hai vị trưởng bối vừa từ xa tới phiền lòng, miễn cưỡng “Dạ” một tiếng.

 

“Cha mẹ, hai người tới đây bằng gì? Sao không nói sớm với con một tiếng?” Cố Lãng nghĩ tới làm con mà thật sơ suất, để cha mẹ tuổi đã cao mà phải chạy đi chạy lại xa xôi như vậy.

 

“Cha và mẹ con tới thăm một người họ hàng xa.” Cố cha kiệm lời nhưng ý sâu xa.

 

Chăm sóc hai vị phụ huynh nghỉ ngơi xong đã gần nửa đêm rồi. Tần Tiểu Mạn vốn là muốn ngủ chung với Cố mẹ, kết quả cô nói cái gì, bà cũng không đồng ý, đẩy thẳng cô vào lòng Cố Lãng.

 

Cố Lãng cũng không phản đối, ôm lấy cô rồi chúc cha mẹ ngủ ngon, đem cô trở về phòng ngủ.

 

“Thả ra.” Tần Tiểu Mạn nhớ tới chuyện hồi chiều, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không muốn tha thứ cho ai đó. Cố Lãng nhẹ giọng nói: “Nói nhỏ thôi, cha mẹ anh còn chưa ngủ đâu.”

 

Vào phòng, anh lập tức buông cô ra.

 

Tiểu Mạn giận dỗi ngồi lên ghế, quay lưng lại với anh. Cố Lãng chẳng hề để ý, thản nhiên chiếm lấy toàn bộ giường, lại còn tắt đèn, đắp chăn đi ngủ….

 

 

 


25 thoughts on “Chương 32: Nhà bên có sói

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s