Chương 14.1: Chua ngọt


Chương 14.1: Ở chung

Hà Thích ôm Nhã Kỳ trong lòng, dựa đầu cô vào lồng ngực mình, khẽ vuốt tóc cô, nghe tiếng tim đập đều đặn, loại cảm giác này khiến người ta cảm thấy bình yên lạ. Hai người nói đủ thứ chuyện, mặc cho nói xong lại quên mất vừa rồi mới nói cái gì, không khí bỗng trở nên kỳ lạ, vừa kích động vừa phấn khích, cảm giác này, ngay cả khi đạt được thành tựu tốt nhất từ trước đến nay cũng không bằng.

Hà Thích lấy trong túi đồ ra một quả táo, xoay xoay trong tay, “Anh đi gọt táo cho em nhé.”

“Em nói em muốn ăn cam cơ mà.” Nhã Kỳ thích ăn hoa quả, táo cô cũng thích, bây giờ cũng không  phải cứ nhất định ăn cam mới được, chỉ tại lúc nãy đòi rồi nên mới bướng bỉnh như thế.

“Ăn táo tốt hơn, ăn cam nóng lắm.” Hà Thích vẫn cố chấp y như cũ, cầm con dao bắt đầu gọt táo, hắn gọt rất khéo, ngón tay thon dài nắm lấy chuôi dao, móng tay vừa mẩy vừa sáng, bàn tay còn lại cầm quả táo nhẹ nhàng xoay tròn, lớp vỏ theo lưỡi dao được gọt ra. Nhìn hắn gọt hoa quả cũng thấy vui mắt, Nhã Kỳ ngồi cạnh cứ lẳng lặng nhìn. Hắn gọt rất cẩn thận, không bị đứt, một vòng rồi lại một vòng, rất dài. Gọt được một quả mà cứ như đẽo xong bức tượng luôn vậy, Hà Thích thả con dao xuống, cầm vỏ táo tròng qua cổ Nhã Kỳ, “Đẹp không, vòng vỏ táo nhé.”

“….” Nhã Kỳ căm giận nhìn hắn, kéo vỏ táo ra, rầu rĩ, “Em muốn ăn cam.”

“Ăn táo mới tốt.” Hà Thích vẫn cố chấp như cũ, bỏ qua táo vừa gọt vỏ xong vào miệng, cắn một miếng to, sau đó đưa quả táo bị lõm một hố to tướng lên miệng Nhã Kỳ, dỗ như dỗ cún, “Nào, nào, em cũng ăn đi.”

Nhã Kỳ nhìn hắn, bĩu môi, “Anh không biết vỏ trái cây nhiều chất à, có ăn táo em cũng muốn ăn cả vỏ cơ.”

Hà Thích cười cười, nhặt miếng vỏ táo vừa bị cô quăng đi lên, quơ qua quơ lại trước mặt cô, “Anh nhường phần dinh dưỡng cho em ăn nhé.”

“….” Nhã Kỳ quay mặt đi chỗ khác, lúc đầu thì cứ nghĩ Hà Thích chỉ trêu cô vậy thôi, giờ thấy không giống vậy, bắt đầu thấy hơi ấm ức, cau mày không thèm nhìn hắn, “Em đi ngủ đây.”

Hà Thích cố nín cười, đứng dậy đi vào bếp, lúc hắn quay lại, trong tay cầm một quả cam còn ướt nước, “Này, anh giữ lại vỏ cho em rồi đó, rửa sạch luôn rồi, ăn đi.”

Nhã Kỳ im lặng nhìn Hà Thích, đứng lên ghế, lao về phía hắn, định nhắm vào cổ. Hà Thích run run, vẻ mặt  sợ hãi, theo bản năng ngả người ra đằng sau, phản xạ có điều kiện đưa tay ra đẩy Nhã Kỳ một cái. Rốt cuộc, Nhã Kỳ không lao được vào người hắn, mà lao thẳng luôn xuống đất. Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, đầu cô đã cụng cái cốp xuống sàn nhà, sau đó không còn nghe thấy tiếng gì nữa.

Hà Thích hoảng sợ, luống cuống ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ khẽ đẩy đẩy cô mấy cái, “Nhã Kỳ, em sao rồi.”

Nhã Kỳ không nói gì, Hà Thích lật cô lại, mắt cô nhắm nghiền, trán bị đụng đỏ ửng, có điều, nhìn qua thấy không có gì nghiêm trọng lắm. Hắn vươn tay ra bắt đầu xoa xoa trán cô. Nhã Kỳ vốn dĩ đang giả vờ, bị hắn xoa đau đến nỗi co rút cũng phải cắn răng mà chịu. Hà Thích đúng là quỷ hiện hình, vừa nhìn thấy cô như vậy đã hiểu ra mọi chuyện, tiếp tục xoa, còn cố tình làm mạnh hơn, miệng thì há ra cười, ngoài mặt vẫn giả vờ lo lắng, “Nhã Kỳ, em làm sao vậy, em đừng dọa anh..”

Nói xong lại chép miệng, “Quên đi, dù sao cũng bất tỉnh rồi, bắt nạt một chút vậy…” Vừa nói vừa luồn tay ra sau gáy Nhã Kỳ, khẽ nâng lên, chậm rãi cúi người xuống, hôn lên môi cô một cách dịu dàng, những chuyện như thế này, đúng là con trai vẫn nên chủ động thì hơn…

Nhã Kỳ rõ ràng muốn mở mắt ra, nhưng luống cuống quá nên lại càng nhắm chặt lại. Ánh mắt Hà Thích bỗng tối sầm lại, hôn mãi không chịu buông, toàn bộ hơi thở của cô đều bị hắn cướp mất, cơ hồ sắp hết hơi, cô đưa tay ra đẩy hắn, Hà Thích lại càng sát lại gần hơn, ý cười trên mặt càng hiện rõ.

“Ưm…” Nhã Kỳ mở to mắt ra nhìn, gắng sức giãy giụa, Hà Thích thấy vậy mới buông cô ra, thở gấp, vuốt má cô, cười híp mắt, “Hóa ra em muốn anh đánh thức em bằng cách này à?”

“Tránh ra.” Nhã Kỳ cứng giọng, mặt đỏ bừng lên, nhìn cô rõ ràng là đang thẹn, tuy chỉ là một lời nói tức giận, nhẹ nhàng phát ra từ miệng cô như đang quở mắng, tự dưng có sức rung động lạ. Hà Thích nhìn cô, giật mình, bỗng dưng thấy mất tự nhiên, cười cười, chỉ vào phòng, “Phòng em đây nhé, em ngủ đi, anh đi đây.”

Hà Thích nói xong, không thèm để ý đến phản ứng của cô đã quay người bỏ đi. Nhã Kỳ ngơ ngác nhìn theo rồi phì cười, xoa xoa cái trán, bóc quả cam Hà Thích vừa đưa cho cô, cam ngọt quá đi mất ^^.

Hôm sau, mới sáng sớm Hà Thích đã đến gõ cửa. Tối hôm qua Nhã Kỳ vui đến mức mất ngủ tất nhiên lúc này vẫn còn đang ngon giấc. Cô ư hử vài tiếng rồi lại tiếp tục nằm yên không động đậy. Cửa phòng bị khóa, Hà Thích lấy chìa khóa ra mở cửa, xông vào giật chăn của cô ra. Nhã Kỳ còn đang mơ màng, đầu óc cũng không tỉnh táo, mờ mịt nhìn hắn, lập tức giành lại cái chăn, hét lên, “Hà Thích, anh muốn gì?!”

“Muốn gọi em dậy.” Hà Thích cười rộ lên, hắn cười nhìn tỏa nắng kinh khủng, lúc nói còn tỉnh bơ như không.

“Anh cố ý đấy à!”

« Ừ, cố ý. » Hà Thích giả vờ liếc qua khắp người cô một lượt, làm như cái gì cũng nhìn thấy hết cả, lại nhìn vẻ mặt hoảng sợ của cô, cười, « Anh cho em năm phút để thay quần áo, không thay được coi chừng đó. »

Nhã Kỳ lúc đó mới sực nhớ ra hôm qua mình còn đang quyết tâm cho mấy đứa lởn vởn quanh Hà Thích đo ván, sáng nay không phải thời điểm thích hợp nhất sao ? Một giây sau, cô đã đứng vụt dậy, lao vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt sạch sẽ rồi vội vàng lôi mấy bộ quần áo mới ra thay. Lúc ra khỏi phòng, Hà Thích soi cô từ trên xuống dưới mấy lượt mới hài lòng nhếch miệng lên cười, đi vào phòng lấy một chiếc vòng đặt lên tay cô, « Được rồi, mình đi ăn sáng thôi. »

Nhã Kỳ giật mình cúi xuống nhìn, một chiếc vòng bạc đính đá mảnh và tinh tế, « Cho em à ? »

« Không, cho mượn đeo thôi, thấy hợp với bộ đồ của em. »

Nhã Kỳ vui vẻ khoác tay Hà Thích, « Em biết mà, hè hè. »

**

Lúc Nhã Kỳ theo Hà Thích đến trường, trong lòng lại bắt đầu thấy khó chịu, ai oán trừng mắt lườm Hà Thích. Hà Thích dường như cũng biết cô đang nghĩ gì, tránh ánh mắt của cô, chỉ vào một khu nhà gần đó, « Anh hay tự học ở đây. »

« Hừ, chắc chắn chỗ đó lúc nào cũng chật ních. »

« Không, anh với giáo viên trong khoa quan hệ khá tốt nên được cho mượn chìa khóa, ở đó có mỗi mình anh mà. »

« Hừ, vậy giáo viên đó chắc chắn là nữ. »

« … »

Hà Thích hào quang vạn trượng, chỗ nào hắn xuất hiện, xung quanh luôn có nữ sinh đeo bám, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người hắn. Nhã Kỳ bỗng nhiên cảm thấy mức độ nguy hiểm tăng vọt, càng nắm chặt tay Hà Thích hơn, gần như nghiến răng nghiến lợi nói, « Xem ra em đánh giá thấp thực lực của anh rồi. »

Hà Thích thích thú cười, « Con gái tuổi này rồi, xuống tay nhất định phải nhanh, chuẩn, độc ! Nếu không coi chừng ‘kim quy tế’ bị cướp mất đấy. »

« Ý anh là em phải bày mưu tính kế với anh nữa á ? » Nhã Kỳ ngoài miệng thì tỏ ra khinh bỉ, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay hắn lại càng nắm chặt hơn, không được, cô vất vả lắm mới cướp được, sao có thể chắp tay dâng cho người khác chứ, « Người ta nói, trứng không nứt, ruồi không bâu, nếu anh mà đã không muốn để hở ra điều gì thì cho dù người khác có muốn cũng không được cơ mà. »

Hà Thích nhăn mũi, tiếp theo đó đã tươi cười ôm Nhã Kỳ vào lòng, ở ngay chỗ đông người mà hắn hành động thân mật chẳng thèm kiêng dè gì ai. Nhã Kỳ tuy không thích mấy chuyện khoa trương như vậy, nhưng trong lòng lại không ngăn nổi hạnh phúc.

Nhã Kỳ biết rất rõ con người Hà Thích, người ngoài hắn sẽ không bao giờ để vào mắt, thậm chí còn tỏ ra lạnh lùng, hờ hững. Có điều, con gái hình như thích nhất con trai như vậy, bình thường thì lạnh lùng, lúc cần thì lại ân cần, ấm áp. Hồi trung học hắn đã dễ nhìn rồi, bây giờ lên đại học, người đậm hơn, đường nét khuôn mặt cũng rõ ràng hơn, không chỉ còn là dễ nhìn nữa mà phải gọi là siêu cấp đẹp trai mới đúng.

Lúc hai người đến nhà ăn, Nhã Kỳ phát hiện xung quanh có rất nhiều nữ sinh đang quan sát cô, trong mắt họ có hâm mộ, có ghen tị, thậm chí có cả oán hận ! Cô đỏ mặt, « Họ làm gì mà như thể em cướp đàn ông của họ vậy ? »

« Ờ, đâu có, em chỉ cướp người trong mộng của họ thôi. »

« … »

Tuy nói rằng không để ý, nhưng trong lòng lại rất sốt ruột, nếu là trước đây, cô tuyệt đối không có khái niệm chia chác hay dùng chung bất cứ cái gì với ai cả, trong nhà có cái gì, chỉ cần cô muốn thì sẽ là của cô. Nhưng bây giờ, cô bắt đầu nhận thức rõ hơn về những thứ, cho dù thuộc về cô, cũng vẫn có khả năng bị người khác cướp đi mất. Nhã Kỳ ngồi ăn mà không biết vị gì, Hà Thích trái lại ăn rất ngon lành. Đột nhiên, liếc mắt sang phải, một cô gái rất xinh đẹp đang đi về phía họ, ánh mắt vừa nhìn Hà Thích, vừa âm thầm đánh giá cô, « Này, ai kia ? »

« Chắc là người tiếp điện thoại của em… »

Nhã Kỳ bụm miệng cười, vươn tay về phía Hà Thích, hì hì  « Lại đây, hôn một cái cho người ta xem. »

« Chuyện ghê tởm vậy em cũng nghĩ ra được. » Hà Thích chun mũi nhìn bàn tay cô, lại cúi xuống ăn thêm một miếng, môi dính dầu bóng nhẫy cả lên. Ngay sau đó, hắn kéo tay cô lại, quẹt hai cái chùi hết dầu lên mu bàn tay cô…

*Note: Mấy chục chap truyện thì tớ không có đâu a ;_____;

14 thoughts on “Chương 14.1: Chua ngọt

  1. C ơi,Xà vương tuyển hậu có nhà edit tiếp rùi kìa,tới chương 202 lun đó,edit nhanh lắm,độ vô sỉ và BT of a Hàn ngày càng tăng =))) nhà đó tên Hoa Nguyệt sơn trang đó.

    Thanks C a ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s