Chương 11.1: Chua ngọt


Chương 11.1: Hoảng sợ

Sau khi tiếng hét chói tai kia qua đi, thế giới rốt cục cũng yên tĩnh trở lại, Nhã Kỳ len lén thở phào nhẹ nhõm một cái. Cứ nghĩ rằng vậy là xong, quên đi được rồi, ai dè chưa được bao lâu, giọng nữ ở phòng bên lại vang lên, ư ư a a không dứt, đã thế giọng cô ta còn choi chói, âm lượng lại cao, chọc thẳng vào màng nhĩ.

Nhã Kỳ xấu hổ mặt đỏ như gấc, lần trước còn giả vờ mắt điếc tai ngơ được, bây giờ người bên kia đã đến mức bắt đầu nói năng lộn xộn, tuôn ra một tràng những từ ‘đâu đâu’, hại người nghe phải mặt đỏ tim đập. Hà Thích tuy vẫn ngồi yên lặng bên cạnh cô, ra vẻ như không bị ảnh hưởng gì, nhưng bàn tay đang nắm tay cô lại nóng lên bất thường, một lúc sau, hắn còn chậm rãi nói, “Hai người này cũng lâu thật đấy…”

Nhã Kỳ há hốc mồm không thốt nổi nên lời, đứng phắt dậy, không dám nhìn mặt Hà Thích, chạy ra cửa, “Em về đây.”

Hà Thích cũng đứng dậy, vẻ mặt hết sức kỳ quái, do dự một lúc, “Anh tiễn em.”

Lúc tiễn cô ra đến cửa, dường như luyến tiếc cô tiểu bạch thỏ này, lại ôm eo cô hôn thêm cái lần nữa, đang hôn dở giữa chừng thì bắt đầu cảm thấy ‘không ổn’, vội buông cô ra, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hắn ánh lên một tia nhìn kỳ quái, ngay sau đó, hắn vội đẩy cô ra ngoài, còn đóng sập cửa lại.

Chỉ là, cô ngốc Nhã Kỳ vẫn không phát hiện ra có gì không ổn, giờ phút này cô vẫn còn đang mải chìm đắm trong thế giới của mình, cô chạy về phòng, mặt đỏ ửng, cười ngốc nghếch, ánh mắt mơ hồ, môi bị hôn đến mức sưng đỏ nhưng ngay cả bây giờ có khâu chỉ vào cũng không ngăn cô toét miệng ra cười được. Cô vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ , sau đó bật TV lên tiếp tục xem nốt bộ phim ban nãy.

Chỉ có điều, mắt thì chăm chú nhìn màn hình còn trong đầu chỉ nghĩ đến nụ hôn của cô với Hà Thích, từng chi tiết một cứ thế trở đi trở lại.

Đôi khi mọi chuyện đến quá nhanh khiến bạn trở tay không kịp, cụ tỷ như lúc này đây, cô vẫn chưa thể đặt tên cho mối quan hệ giữa hai người.

Đúng lúc đó, Nhã Tĩnh gọi điện cho cô, “Nhã Kỳ?”
“Sao?”

“Chị đang ở đâu đấy?”

“Khách sạn.”

“Một mình à?”

“Ừ.”

“Vậy là tốt rồi. Giờ em về đây, có muốn ăn gì không ? »

« Không cần đâu, tao ăn vẫn còn no lắm. » Nhã Kỳ mân mê đôi môi, hơi đau, nhưng mà ngọt.

Một lát sau, Nhã Tĩnh vẫn lên phòng cô. Nhã Kỳ chần chừ mãi không biết có nên để cậu thấy bộ dạng của mình lúc này không, nghĩ ngợi một lúc rồi quyết định tắt đèn đi, giả vờ như đang ngái ngủ chạy ra mở cửa. Cô giấu mình trong bóng tối, khẽ dụi dụi mắt, giọng nói mơ hồ, « Có chuyện gì vậy ? »

« Chị ngủ sớm thế, em mua đồ ăn về này. » Nhã Tĩnh đưa túi đồ ăn cho cô, còn cố tình dướn đầu vào trong nhìn xung quanh một lượt, cười gian tà, « Có giấu ai trong phòng không đó ? »

« Không có, không tin mày đi gõ cửa phòng Hà Thích mà xem. » Nhã Kỳ  nhận túi đồ của Nhã Tĩnh, làm bộ đẩy cậu đi ra.

Nhã Tĩnh cười khoái chá, đắc ý nói, « Em đã nói gì đâu mà chị chưa đánh đã khai thế ? Được rồi, cũng tốt cho chị thôi, em đi đây, mọi người còn đang chờ em tập tiếp. »

« Đang còn tập mà bỏ về đây chỉ để kiểm tra thôi à ? » Nhã Kỳ trợn tròn mắt lên nhìn Nhã Tĩnh.

« Đàn ông con trai mấy thằng là kìm chế được đâu, tên Hà Thích kia em không yên tâm, hay là chị thay quần áo qua bên kia xem bọn em tập ? »

« Cút, bản lĩnh của tao cũng cao lắm chứ tưởng. » Nhã Kỳ hừ một tiếng, đóng sập cửa lại.

Nhã Tĩnh sờ sờ mũi, không phải cậu chỉ muốn tốt cho cô sao, mỉm cười nghĩ lại, hình như mình cũng bao đồng quá, quay người bỏ đi. Nhã Kỳ đóng cửa, bật đèn lên, hít sâu một cái, trong lòng thầm mắng Nhã Tĩnh cứ chuyện bé xé ra to. Đúng lúc đó có tiếng người gõ cửa, là Hà Thích, « Nhã Kỳ, anh đây. »

« Ack, có chuyện gì à ? » Nhã Kỳ vừa bị Nhã Tĩnh dọa xong, không dám mở cửa nữa, dù sao thì cô nam quả nữ ở chung cũng không được hay lắm…

Đàn ông con trai, khả năng kiềm chế đúng là hơi… kém…

« Anh đói. »  Lý do này rất hợp tình hợp lý. Vừa nghe thấy Nhã Tĩnh mua đồ ăn về cho Nhã Kỳ hắn đã muốn chạy sang rồi. Dù sao ở trong phòng một mình cũng buồn, thà sang nói chuyện với cô hay là ôm cô một cái còn hơn.

Nhã Kỳ do dự mở hé cửa ra, luồn đồ ăn qua khe cửa, « Này. » Định là đưa xong rồi đuổi hắn đi, ai ngờ Hà Thích  đã giơ chân lên chặn cửa, đẩy mạnh một cái đi vào, Nhã Kỳ không kịp tránh, ngã bịch xuống đất đau điếng. Hà Thích vội đóng cửa lại, đỡ cô dậy, cười tít cả mắt xoa xoa chỗ bị đau, còn làm ra vẻ đau lòng, quan tâm hỏi han, « Nhã Kỳ ngoan, có đau lắm không… »

« Cút, anh vào đây làm gì ? » Nhã Kỳ tức giận lườm hắn một cái, đẩy tay hắn ra. Bây giờ cô chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ, chợt nhớ tới cái lý luận ‘con thỏ chạy, con thỏ nhảy’ gì đó của hắn, lập tức lao như bay vào nhà tắm. Đợi đến lúc cô thay quần áo xong đi ra, Hà Thích đã tự nhiên ngồi trên giường cô ăn canh xuyến.

Nhã Kỳ gầm gừ, « Hà Thích, anh đừng có như âm hồn không tan thế được không. »

« Nhã Kỳ, anh kể chuyện cho em nghe nhé, ngày trước… » Hà Thích chẳng đợi ai bảo vừa ăn, vừa tỉnh bơ kể chuyện ma, Nhã Kỳ mới đầu còn đứng đó lườm hắn, lúc sau đã bắt đầu sợ run lên, vội vàng chạy lại, túm chặt áo Hà Thích, « Đừng kể nữa mà ! »

« Anh ghét nhất kể chuyện mà chỉ kể một nửa. »  Hà Thích đút cho Nhã Kỳ một miếng, lại tiếp tục kể.

Mới đầu nghe thì không biết đó là chuyện gì, chỉ tại cách kể chuyện của Hà Thích hấp dẫn quá nên cứ như vậy ngồi nghe, ai dè lúc sau hắn đổi giọng, bắt đầu kể cái này cái kia, ngữ điệu u oán, còn sắm vai từng nhân vật, khủng bố hơn cả xem phim ma đủ hình đủ tiếng. Nhã Kỳ cái gì cũng không sợ, chỉ duy nhất có mỗi cái này, mặt cô tái mét, chui vào chăn run lẩy bẩy.

Hà Thích đắc ý cười, ăn hết sạch đồ ăn, « Eh, anh không làm âm hồn không tan nữa, anh đi đây. Tối nay em ngủ một mình nha, ừ, một mình, một mình, em cũng biết mấy chỗ kiểu như khách sạn rồi nhỉ… Anh đi ha. »

Ném túi đồ ăn đã trống trơn vào thùng rác, hắn tỉnh bơ đi ra cửa. Nhã Kỳ nghiến răng nghiến lợi ngồi bật dậy « Hà Thích, xem như anh lợi hại, anh đứng lại cho em ! »

« Năn nỉ đi, năn nỉ thì anh ở lại. » Hà Thích tiểu nhân đắc chí, nheo mắt nhìn cô, Nhã Kỳ cắn răng, tức giận, « Thế thì anh cút đi, cút đi cho tôi nhờ ! »

« Nhã Kỳ, có cái gì ở sau em kìa, ngay chỗ gáy đó… Nó…. Nó…Nó không có đầu. »

« Mẹ ơi… » Nhã Kỳ hết hồn hết vía nhảy dựng lên, hết cách, cô vốn sợ ma từ bé rồi. Ngày trước Nhã Tĩnh cũng toàn chọc cô, hại cô đêm nào cũng mơ ác mộng, sợ đến mức khóc thét lên, sau bị mẹ biết, mới đánh cho Nhã Tĩnh một trận nhớ đời. Bây giờ, dù cô đã lớn, nhưng thật sự sợ ma với tuổi tác chẳng liên quan quái gì cả = =…

« Thôi thôi, anh đùa, anh đùa. » Mới đầu Hà Thích còn dương dương tự đắc nhìn Nhã Kỳ ôm chặt lấy mình, mãi sau mới phát hiện hóa ra cô đang khóc, khóc thật sự, khóc rất thê thảm, nhây hết cả nước mắt nước mũi lên áo hắn.

« Bọn nó đi hết rồi, không nhìn em nữa đâu. » Hà Thích mở miệng.

Nhã Kỳ lại gào lên khóc, khóc không biết trời trăng đất vời gì nữa.

« Anh có thể về thay quần áo được không ? » Hà Thích cúi đầu nhìn áo mình, vẻ mặt đau khổ, « Mặc thế này khó chịu lắm. »

Nhã Kỳ túm chặt vạt áo hắn, lẵng nhẵng đi theo, ngay cả lúc hắn thay áo cũng không chịu đi, cứ đứng ở cửa nhà vệ sinh như vậy. Hà Thích cởi cũng không cởi nổi, cứ ngẩng lên nhìn cô là lại thấy cô đang nhất nhất nhìn hắn, mắt mở to ngân ngấn nước, cứ như sợ chớp mắt một cái hắn bỏ chạy mất vậy.

Hà Thích thay áo xong, lấy khăn lau mặt cho cô, « Gặp người sợ ma, chỉ chưa gặp ai sợ ma như em. »

Nhã Kỳ không nói gì, chỉ ai oán nhìn hắn, còn đấm vào ngực hắn một cú. Hà Thích bị đau cũng không dám kêu, còn phải dỗ dành cô, dắt cô về phòng, rốt cuộc bị bắt ngồi xem hoạt hình. Hắn chán nản vô biên, vốn tưởng viết được cái kịch bản lãng mạn nào, ai dè lại dã man đến mức này = =.. Thật đúng là bi kịch !

Note : E hèm, Chuột tớ xin lỗi vì đã không có quà Noel cho mọi người T^T, thông cảm nhé, để tớ cố gắng xem hôm nay có edit đc 2 chương không vậy T^T… Chúc cả nhà mùa Giáng sinh sum vầy bên bạn bè người thân😛.. Trời lạnh, đi chơi nhớ mặc ấm nhóe >:D<..

 

 

16 thoughts on “Chương 11.1: Chua ngọt

  1. ô ô…mấy ngà nay bế quan toả cảng ôn thi,may mà mà có chua ngọt của chuột,nếu ko ức chế mà chết mất…..tks nàng nhìu nhìu…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s