Chương 8.3: Chua ngọt


Chương 8.3: Thị phi

Nhã Kỳ bị Hà Thích ôm chặt đến không thở nổi, mồ hôi túa ra ròng ròng, đành phải úp mặt vào ngực áo hắn mà cọ cọ mấy cái, chùi sạch mồ hôi lên đó. Lúc Hà Thích buông cô ra, việc đầu tiên Nhã Kỳ làm là há miệng ra thở lấy thở để, còn việc đầu tiên Hà Thích làm là cúi đầu nhìn lại áo và giày của mình, “Nhã Kỳ, cậu giặt quần áo cho tôi nhé.”

Nhã Kỳ nguýt hắn một cái, “Còn lâu.”

“Chúng mình đi mua áo đôi đi, giống kia kìa,” Hà Thích thoắt cái đã đổi chủ đề, đột nhiên chỉ một đôi mặc áo phông màu vàng free size đứng gần họ.

“Tôi không thích, chẳng đẹp tí nào cả.” Nhã Kỳ nhìn một cái lại tiếp tục đi, hôm nay trời rất nóng, đứng ngoài này đúng là  hành xác.

“Còn đẹp hơn mấy cái cậu đang mặc.” Vừa dứt lời, hắn đã tỉnh bơ đưa tay ra đẩy đẩy dây áo con bị lộ ra ngoài của cô vào, trời đất, Nhã Kỳ không hóa đá nổi nữa mà phải là sắp khóc đến nơi, không dám nhìn Hà Thích, quay người đi thẳng một mạch, “Tôi muốn về nhà.”

Hà Thích chạy mấy bước là đuổi kịp cô, lẵng nhắng đi bên cạnh, “Về nhanh vậy làm gì? Có phải tại trời nóng quá không, vậy tối đi chơi tiếp nhé?”
Nhã Kỳ cố bước nhanh hơn nữa, trời hỡi, đến là chết mất thôi!

Về đến nhà, Nhã Tĩnh đang ngồi xem TV, thấy Nhã Kỳ về mới thở phào nhẹ nhõm, “Tên đê tiện kia đưa chị về rồi à?”

Nhã Kỳ yếu ớt nói, “Hắn đi đằng sau ấy.”
Hà Thích đi theo cô vào nhà, cười híp cả mắt, “Tôi sợ Nhã Kỳ ở lâu bên ngoài bị nóng nên đưa cô ấy về.” Nói xong đi lại trước mặt Nhã Tĩnh, chỉ chỉ vào quần, “Cậu xem Nhã Kỳ đi, dã man quá thể, quần tôi mới mua mà đạp không thương tiếc, lại còn giày nữa, cũng bẩn luôn rồi. May là hôm nay cô ấy mặc quần đùi dép lê đấy.”

Nhã Tĩnh cười khẩy, “Đáng đời.” Nói xong quay sang nói với theo Nhã Kỳ đang đi vào nhà vệ sinh, “Nhã Kỳ, sau này đừng có nể hắn làm gì, đánh được cứ đánh, chửi được cứ chửi.”

Nhã Kỳ không trả lời, tắm rửa qua lượt rồi thay quần đùi, áo ba lỗ thành áo phông, quần dài.. Cô thề từ giờ trở đi sẽ không bao giờ mặc áo ba lỗ trước mặt Hà Thích nữa = =.

Hà Thích thấy Nhã Kỳ thay đồ xong vào bếp uống nước, cũng giả vờ lấy cớ chạy theo, ghé vào tai cô nói, “Thật ra cậu mặc đồ kia nhìn cũng được lắm.” Nhã Kỳ đỏ mặt, theo bản năng lại giơ chân lên đạp cho hắn một phát, “Xuống địa ngục đi.”

Hà Thích toét miệng cười, không nói gì, cầm cốc nước lên uống. Đời có loại người như vậy, cả uống nước cũng đẹp, mặt mũi nét căng, cằm hếch lên, ngón tay vừa thon vừa dài, mắt sáng lên vẻ thích thú. Nhã Kỳ không nhịn được cứ thế nhìn hắn. Nhã Tĩnh quăng điều khiển sang một bên, liếc xéo, “Hai người các ngươi đê tiện, tôi chết rồi à, kìm chế đi, đừng có liếc mắt đưa tình nữa được không?”

“Tao không có…” Nhã Kỳ lườm cậu một cái.

“Vậy không có việc gì chui vô góc thỏ thẻ làm chi?”

Hà Thích hỏi, “Thỏ thẻ á?” Sau đó cúi đầu cắn nhẹ vành tai Nhã Kỳ một cái, Nhã Kỳ sửng sốt, hắt luôn nửa cốc nước còn lại vào mặt hắn.

Nước chảy ròng ròng xuống mũi, má, xuống cằm, Hà Thích sửng sốt một chút rồi lại mỉm cười, véo má Nhã Kỳ, “Nghịch quá.”

Nhã Kỳ đặt cái cốc xuống, chạy thẳng về phòng. Hà Thích thích thú nhìn theo cô, lại quay sang nói với Nhã Tĩnh, “Cô ấy lại thẹn thùng rồi kìa.”

“Thẹn thùng cái đầu cậu, tại cậu đùa quá trớn chứ!”

“Nhã Tĩnh, tôi cho cậu mượn máy chơi game của tôi đó.” Hà Thích đi lại bàn uống nước, rút một tờ giấy ăn lau mặt, bắt đầu thương lượng.

Nhã Tĩnh liếc hắn một cái, nói mát, “Trước giờ cậu nhất quyết không cho ai mượn cơ mà?”

“Muốn lấy lòng em vợ tương lai thôi.”

Nhã Tĩnh dứt khoát, “Hà Thích này, cậu không biết xấu hổ à? Ăn trực cơm trưa nhà tôi rồi còn định làm nốt bữa tối à?”

Hà Thích tựa lưng lên ghế, thả lỏng người, “Dì thích tôi mà, dì không để ý đâu.”

Nhã Tĩnh đứng dậy bỏ về phòng, lắc đầu, “Bệnh nặng hết thuốc chữa rồi, tôi về phòng đây.”

Hà Thích bị cặp song sinh này khinh bỉ xong, đành một mình ngồi đó, không có việc gì làm buồn chán chuyển kênh liên tục, trong lòng bắt đầu nghĩ cớ để bắt chuyện với Nhã Kỳ, ừ, nói chuyện tử tế. Từ trước đến giờ toàn trêu chọc, đùa cợt, làm cô giận cũng không được hay ho cho lắm. Đúng lúc đó, Nhã Kỳ đột nhiên chạy ra, hắn còn chưa kịp gọi cô lại, cô đã vội vàng mở cửa lao ra ngoài, để mặc Hà Thích bơ vơ ở đó thở dài một tiếng. Đang nghĩ không biết khi nào cô mới về thì lại thấy cô chạy vào, xách một chiếc túi to tướng, mở ngăn tủ dưới bàn ra lấy một cây kéo, cắt miệng túi, đổ hết đồ ăn vặt ở trong ra. Cô nhặt lên mấy gói, ném cho Hà Thích, “Cho cậu đấy.”
Hà Thích mở một túi hồ đào ăn thử, “Ngon quá.” Ngẩng đầu lên thì Nhã Kỳ đã lấy hết đồ ăn ra, ném chiếc túi vào thùng rác, thấy cô đang chuẩn bị về phòng, Hà Thích vẫy vẫy tay, “Cậu lại đây tôi bảo này.”

Nhã Kỳ khó hiểu đi  đến, Hà Thích lại nói, “Cúi đầu thấp xuống một tí.

Nhã Kỳ nhíu mày nhìn thẳng vào mắt hắn, vẻ mặt gian tà, miệng thì toét ra, trái tim cô đập nhanh, ngoài mặt lại làm như không có gì, lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Hà Thích nhân cơ hội túm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống bên cạnh, “Xem TV với tôi đi.”

Ở trong phòng cũng chẳng làm gì, Nhã Kỳ đành ngồi xuống, cầm một gói snack ăn, còn ngồi xích xa Hà Thích ra một chút. Hà Thích làm như không có gì lại nhích lại gần cô, “Mua ở đâu vậy, ăn ngon đấy, Taobao à?”

“Chu Thăng Thăng mua cho tôi.” Nhã Kỳ thản nhiên nói, dốc một túi đào khô vào miệng.

Hà Thích ừ một tiếng, không biểu lộ gì, tiếp tục chăm chú xem TV, cũng không làm gì trêu chọc Nhã Kỳ nữa.

Xem TV một lát, Nhã Kỳ cảm thấy không khí không được tốt lắm liền cầm mấy gói đồ ăn chạy vào đưa cho Nhã Tĩnh, Nhã Tĩnh nhận lấy, “Thăng Thăng tặng chị à, chị định tặng lại gì vậy?”

Nhã Kỳ nghĩ ngợi một lát, “Đồ ăn lần trước dì đi Nhật mua về vẫn đang còn, để lát nữa gửi lại cho cậu ta.”

“Ngoài kia còn cái tượng Phật sống nữa, khó xử lý đấy, chị định thế nào đây?” ngón tay Nhã Tĩnh như bay trên bàn phím, vừa mải mê đánh quái vừa hỏi.

Nhã Kỳ im lặng một lát, “Hay là, tao cứ ở trong này không ra ngoài đó nữa?”

“Đừng mà, phòng em nhỏ, không chứa nổi ba người đâu. Chị thấy em tốt chưa, để nguyên không gian riêng cho hai người. Đừng có mà vớ vẩn nữa, ra ngoài chơi với hắn đi.”

“Nhã Tĩnh… Mày không muốn sống nữa à?” Nhã Nhã Kỳ đặt tay lên cổ Nhã Tĩnh, đe dọa.

“Chị à, chị đừng hại em, đang lúc gay cấn này…” Sắc mặt Nhã Tĩnh trắng bệch, “A a a a a, nhanh lên, không kịp bơm máu bây giờ, Nhã Kỳ, chị tránh ra cho em! Chị, em xin lỗi, em sai rồi, được chưa?”

Nhã Kỳ hừ một tiếng, buông cậu ra. Đến lúc cô đi ra phòng khách mới phát hiện Hà Thích đã ăn sạch đồ ăn của cô, chỉ còn lại một đống vỏ không = =!

Phát hiện trong tay hắn vẫn còn một gói, cô vội chạy lại giành lấy. Hà Thích nhanh hơn, giơ gói đồ ăn lên cao, “Không cho cậu, giỏi thì lấy đi, lấy đi…”

“Trẻ con…” Nhã Kỳ quạu, xem xét một chút rồi đột nhiên vọt tới bá lấy cổ Hà Thích, cù loạn, “Trẻ con này, trẻ con này…”

“Á, đừng, đừng…. Ha ha, đừng…” Cổ Hà Thích sợ nhất là bị ngứa, lần trước Nhã Kỳ vô tình biết chuyện này vẫn nghĩ khi nào có dịp phải bắt nạt hắn một lần, chỉ là đợi mãi vẫn không có cơ hội ra tay. Lần này phải cho hắn chết luôn! Hà Thích muốn gỡ cô ra, cô lì lợm bám chặt lấy hắn, đúng lúc đó hắn mất thăng bằng…

Đến lúc Nhã Tĩnh nghe thấy tiếng động, chạy ra ngoài, chỉ thấy Nhã Kỳ đang nằm đè lên người Hà Thích, hai tay quàng quanh cổ, bộ dạng uy hiếp… Tên kia thì chỉ biết kêu, “Đừng, đừng…”

“Má ơi, thời đại gì đây, đừng có bạo vậy chữ…” Nhã Tĩnh bịt mắt lại, qua kẽ tay nhìn trộm cảnh ‘sống động’ trước mặt.

Nhã Kỳ kêu một tiếng, lăn khỏi người hắn, giật luôn túi đồ ăn trong tay Hà Thích, vuốt vuốt mồ hôi trên mặt, Hà Thích bây giờ đã hóa ngu, ngơ ngác che cổ lại, mặt mũi đỏ bừng, khóe mắt lại còn ươn ướt =)). Nhã Kỳ cúi xuống nhìn Hà Thích, sau đó hếch cằm lên, bỏ đi, “Hừ! Đòi đấu với tôi sao!”

**

Sau sự kiện lăn sàn đó, Hà Thích mất tích luôn hai ngày.

“Nhã Kỳ, chị đúng là sát thủ thiếu nam.” Lúc ăn sáng, Nhã Tĩnh nói với Nhã Kỳ.

Nhã Kỳ đang ăn món cháo thịt bằm trứng muối ngon tuyệt mẹ nấu, ngẩng đầu lên lườm cậu một cái, không nói gì. Nhã Tĩnh tiếp tục, “Một tên Hà Thích bằng cả đống thiếu nam, vậy mà chị chọc cho chạy mất dép được, chẹp chẹp.”

Nhã Kỳ vẫn tiếp tục im lặng, Nhã Tĩnh cười gian, “Nhã Kỳ, chị nhớ đó, dù gì vẫn là gái chưa chồng. Sau này sẽ không để hai người ở riêng nữa, nhỡ xảy ra chuyện gì lại nguy to…”

Nhã Kỳ vẫn tỉnh bơ, giơ chân lên đạp cho Nhã Tĩnh một cái.

“Áu—“

Gần giữa trưa, Lăng Nhược Uẩn gọi điện cho, muốn hẹn cô ra ngoài ăn cơm.  Nhã Kỳ về phòng thay quần áo, cầm theo cây dù để che nắng, chuẩn bị đi ra ngoài. Nhã Tĩnh thấy vậy gọi cô lại, “Eh, em nấu cơm xong rồi, chị không ăn à?”

Nhã Kỳ cắn môi, “Mày ăn đi, tao ra ngoài ăn.”

“Em đi với chị.”

“Không cần, tao đi với bạn rồi.”

“Con trai hay con gái?”

Nhã Kỳ cúi đầu xỏ giày, bỏ ngoài tai lời của cậu, đi ra khỏi nhà. Cô nhìn đồng hồ, vẫn còn hơi sớm, quyết định đi bộ ra bến xe bus vậy. Thế nhưng, chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng còi xe từ đằng sau vang lên không ngừng. Trong khu chung cư cấm còi cơ mà, Nhã Kỳ nhíu mày quay lại.. Ack.. Sao lại là Hà Thích?

Thấy hắn, cô vội rảo bước nhanh hơn, xe Hà Thích vẫn tà tà đi theo, hắn thò đầu ra, tháo kính đen xuống, “Đi đâu vậy, tôi đưa cậu đi.”

“Không cần đâu, tôi có chút việc…” Nhã Kỳ nở nụ cười miễn cưỡng.

Hà Thích tò mò nhướn mày, “Chuyện gì?”

“Không liên quan đến cậu.” Nhã Kỳ sợ Hà Thích xuống xe giữ cô lại, chạy lên phía trước. Đúng lúc đó, cũng có một chiếc xe màu đen chậm rãi tiến vào, nhìn quen quen, đúng là của Lăng Nhược Uẩn. Nhã Kỳ sững sờ, lần đầu tiên cô biết thế nào là ‘tiến thoái lưỡng nan’. Lăng Nhược Uẩn dừng xe, mở cửa bước xuống, nhìn Nhã Kỳ cười, “Đi nào.”

Bọn họ đã hẹn sẵn nên Nhã Kỳ không chần chừ gì đi về phía cậu ta, chỉ là sau lưng vẫn cảm thấy được ánh mắt lạnh lùng của ‘kẻ nào đó’ đang dõi theo. Nhã Kỳ còn chưa kịp đi đến cạnh Lăng Nhược Uẩn, Hà Thích đã chạy lại, rất tự nhiên nắm lấy bàn tay đang cầm dù  của cô, quay người cô lại đối diện với hắn. Hà Thích cúi đầu, ánh mắt bị kính đen che khuất không thấy được biểu cảm, hắn giơ bàn tay kia ra, dúi một chai nước khoáng vào tay cô, bĩu môi, “Đi chơi với bạn vui nhé, mang nước theo, trên đường khát thì uống.”

Hắn vẫn tiếp tục đứng đấy, đưa tay xoa đầu cô, còn vuốt tóc cô cho ngay ngắn lại nữa, “Đừng đứng ngoài trời lâu, coi chừng bị cảm nắng, về sớm một chút nhé, tôi ở nhà đợi cậu.” Giọng điệu mờ ám, nói xong còn cốc nhẹ lên trán cô một cái, vừa tự nhiên vừa thân thiết, sau đó tiêu sái lên xe, rời đi.

Nhã Kỳ cầm chai nước khoáng, tròn xoe mắt sững sờ, môi mím chặt, không biết phải phản ứng thế nào.

Cô đứng lặng một lúc rồi quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn Lăng Nhược Uẩn. Thế nhưng, Lăng Nhược Uẩn đã mở miệng trước, cậu ta ngoắc tay, “Lên xe đi, ở ngoài nóng quá.”

Nhã Kỳ bước vội về phía cậu ta, lên xe, điều hòa trên xe thổi tan mồ hôi nóng trên mặt cô, nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy thoải mái.

“Đi ăn ở đâu đây?” Lăng Nhược Uẩn hỏi, Nhã Kỳ nhìn cậu ta, vẻ mặt thản nhiên, như  thể chưa có việc gì xảy ra vậy.

“Đến chỗ này đi, đi thẳng rẽ trái có một hàng ăn cũng được.” Nhã Kỳ nói xong, ngắm nghía chai nước trong tay, bỗng dưng lại cảm thấy khát, mở nắp ra uống vài ngụm.

Bữa ăn hôm đó rất thịnh soạn, hai người gọi rất nhiều món, Nhã Kỳ định tranh trả tiền nhưng Lăng Nhược Uẩn đã nhanh tay hơn. Lúc ăn cơm, Lăng Nhược Uẩn gọi cho Nhã Kỳ một chai nước lạnh, hai người ngồi chuyện trò luyên thuyên.

Đột nhiên, Lăng Nhược Uẩn hỏi, “Cậu thích cậu ta phải không?”

Nhã Kỳ kinh ngạc nhìn cậu ta, lúng túng cúi đầu, “Ừ, thích.”

Lăng Nhược Uẩn lại càng cười tươi hơn, “Tôi cũng thích cậu.”

“Tôi xin lỗi.” Nhã Kỳ cụp mắt xuống, “Nhưng chỉ cần cậu ta xuất hiện, trong mắt tôi lại chỉ có cậu ta.”

Lăng Nhược Uẩn gắp một miếng khoai tây bỏ vào miệng, “Dù sao cậu ta cũng không ở bên cậu nhiều như tôi.”

Nhã Kỳ sặc cơm, lụ khụ mấy tiếng, sau đó mới chậm rãi nói, “Nhược Uẩn, thật ra, tôi cảm thấy tôi và cậu chỉ thích hợp làm bạn bè.”

“Câu này đúng là lừa mình dối người, nhưng dù sao tôi cũng muốn thử.” Cậu ta cúi đầu, nụ cười tắt ngấm trên môi, vẻ mặt miễn cưỡng.

“Tôi ăn no rồi, về đi.” Trong lòng Nhã Kỳ rất mâu thuẫn, ở bên Lăng Nhược Uẩn rất vui vẻ, thoải mái, cậu ta không bao giờ ép buộc cô bất cứ chuyện gì. Nếu…Mà cũng không có nếu, chỉ là trong tim đã cất giữ một người quá lâu, lâu đến mức không ai có thể so sánh với hắn được.

Lăng Nhược Uẩn đưa cô về, ngẩng đầu lên nhìn về phía nhà cô, định ngỏ lời muốn lên ngồi một lúc, nhưng nghĩ ở đó còn có người khác, không muốn tái diễn cái cảnh lúc nãy nữa nên đành thôi… Dù sao thì, thời gian hãy còn dài.

Nhã Kỳ thấy xe Hà Thích đậu dưới lầu, nghĩ hắn vẫn còn ở đó, trái tim đập rộn lên. Cô không phủ nhận, mỗi lần nhìn thấy hắn cô đều cảm thấy rất vui vẻ.  Ấn chuông, Hà Thích ra mở cửa, hắn nghiêng người tựa cửa, hai tay khoanh trước ngực, dò xét nhìn cô, giọng điệu lười biếng, “Về sớm vậy, sao không đi chơi thêm lúc nữa?”

“Ăn no rồi thì về.” Nhã Kỳ trả lời qua loa một câu, thay giầy xong đứng dậy, Hà Thích giơ một tay ra chắn ngang trước mặt cô, “Cậu nói về thì về à?”

“Đây là nhà tôi, không phải nhà cậu, cậu thích đến thì đến à.” Nhã Kỳ phản kích, đẩy mạnh hắn một cái. Hà Thích vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn cô, lạnh lùng nói, “Có người đỡ lưng cho rồi nên hung hăng vậy sao?”

Nhã Kỳ không thèm để ý, hừ một tiếng, chưa đi được mấy bước đã bị Hà Thích vòng tay qua cổ kéo lại. Tuy trong nhà đã bật điều hòa, nhưng thời tiết thế này mà cứ dính vào nhau thì thật hết chịu nổi, “Hung dữ vậy không ngoan, phải dạy dỗ mới được.”

“A!” Nhã Kỳ ngửa đầu, bắt gặp đôi mắt đẹp đẽ đang cười kia, chân co lại, đạp về sau, đồng thời cũng thụi khuỷu tay một cái, “Cút đi, cút đi!”

“Lại giận nữa rồi, làm sao mà giận chứ?” Hà Thích cười thích thú, toét hết cả miệng, vừa tránh đòn vừa đưa tay nhéo nhéo mặt cô, “Con gái không được cậy mạnh, có biết không hả, con gái phải dịu dàng ít nói, đoan trang, hiền thục mới được.”

“Vào địa ngục đi, dịu dàng ít nói, đoan trang, hiền thục, cậu đi mà tìm tiên nữ ấy.” Nhã Kỳ thẹn quá hóa giận, thấy hắn ghé sát mặt như vậy liền há miệng ra định cắn mũi hắn một cái.

“Eh eh eh, làm gì vậy, muốn hôn cũng không cần phải làm thế đâu, coi chừng gãy cổ.” Nhã Tĩnh kỳ thật không muốn chen ngang, nhưng nhịn mãi rốt cuộc cũng không nhịn được, mở cửa ra nhìn hai người, “Tách ra, tách ra, ban ngày ban mặt ôm ấp nhau thế à?”

Nhã Kỳ giãy dụa ra khỏi vòng tay Hà Thích, tóc tai lộn xộn, trừng mắt nhìn hắn, “Hắn bị thần kinh rồi.”

Hà Thích nói với Nhã Tĩnh, “Đứa nhỏ này thiếu giáo dục quá, để tôi mang về nhà đi.”

Nhã Tĩnh kinh dị nhìn Hà Thích, vội kéo Nhã Kỳ về phòng, “Em gái tôi tôi tự dạy dỗ, để cậu, để cậu rồi cậu dằn vặt nó chết thì thôi à, đi tìm tiên nữ đi.”

Hà Thích bị bỏ lại một mình, đứng yên một lúc cũng thấy mình thần kinh thật, toét miệng cười tự giễu. Mở cửa phòng Nhã Tĩnh, Nhã Tĩnh đang chơi game, Nhã Kỳ ngồi cạnh xem, thấy Hà Thích đi vào thì nhìn hắn cảnh giác, Hà Thích tỉnh bơ ngồi xuống cạnh cô, đột nhiên làm như không có gì cầm lấy tay cô, “Tay cậu đẹp thế.” =))

“Phụt, Hà Thích, lưu manh tinh hoa cậu học thành tài luôn rồi đó.” Nhã Tĩnh thở dài.

Nhã Kỳ rụt tay lại, lườm Hà Thích, “Hà Thích, càng ngày cậu càng đáng ghét!”

*Note: Mấy hôm nay Chuột đang bận thi cuối kỳ nên khả năng sẽ có ngày có-ngày không có truyện nhe.. Cả nhà thông cảm *ôm hun*, trời lạnh nhớ mặc ấm >:D<..

17 thoughts on “Chương 8.3: Chua ngọt

  1. Ôm ôm Chuột cho ấm :*
    Gửi Chuột chút nắng SG (thật ra là rất nhiều nắng, trời hok chịu lạnh gì cả) ^^

    Chỉ 1 câu đơn giản nhưng HT ko nói nhở, mặt dày thế này cũng có đc gì đâu >.<

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s