Chương 7.3: Chua ngọt


Do dự…

————————————————

Sắc mặt Hà Thích liên tục chuyển từ đỏ sang trắng, từ trắng chuyển sang đen, sau đó thì đần ra. Quen được người ta nịnh nọt, lần đầu tiên thấy có con gái nói chuyện với hắn bằng thái độ khinh thường như vậy, hơn nữa lại còn là sau khi nghe hắn tỏ tình…

“Cậu nói lại một lần nữa xem.” Hắn nheo mắt lại, giận dữ.

Tạ Nhã Kỳ nghĩ nghĩ, mở miệng, “Cậu giống như quả mít ấy, tên dễ nghe, nhìn cũng đẹp, ngửi thì thơm, nhưng mà lại khó ăn, tôi thật chỉ muốn ném  vào bồn cầu rồi giội nước quách đi cho rồi.”

“Cậu có ý gì hả?” Hà Thích càng lúc càng không nghe nổi, giọng nói trầm xuống, “Đó là vì cậu không ăn được, mít nhiều hàm lượng dinh dưỡng, cũng có người ăn thấy ngon là đằng khác..”

“Dù sao thì vẫn chẳng liên quan gì đến sự thật là cậu không đứng đắn, cậu lưu manh, chọc ghẹo con gái nhà lành… vẫn là cậu dát vàng dát bạc bên ngoài, bên trong thì…..”

Hà Thích đột nhiên muốn điên lên, “Tôi không phải như vậy.”

“Nếu tôi không đấm cho một cái thì cậu đã làm rồi đúng không?” Tạ Nhã Kỳ hừ một tiếng, trong lòng khó chịu. Nếu sớm biết tên đó là Hà Thích, cô đã không thèm thích hắn rồi. Bỗng dưng cô thấy buồn cười,  cuối cùng cô cũng đã thắng được một lần, chửi rủa Hà Thích một trận xong, cô còn cảm thấy vui vì được trả thù nữa là đằng khác. Cô thích hắn lâu như vậy, trải qua cảm giác đơn phương đằng đẵng, đáp trả lại hắn, cô không hề muốn nhân nhượng một chút nào.

“Cậu cứ nhắc lại cái chuyện đó làm gì?” Hà Thích tức giận, mặt mũi đỏ gay, nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Bình thường da hắn vốn trắng như sứ, giờ tức giận giống như lớp men được vẽ thêm hoa hồng. [= = Đoạn này so sánh kỳ cục quá..]…

“Dám làm, sao không dám nhận.” Tạ Nhã Kỳ đáp trả.

Hà Thích không nói nữa, không khí trong xe phút chốc lạnh như băng. Hắn lặng lẽ nhìn đi nơi khác, môi mím lại, ngón tay dài gõ nhẹ nhẹ lên volant, áp suất như bị nén xuống đến mức tối đa. Tạ Nhã Kỳ khẽ thở dài, tuy có hơi hối hận vì đã nói quá lên như vậy, nhưng nghĩ lại, ngay cả chuyện nhỏ này hắn cũng không dám chấp nhận, vậy thì bụng dạ hắn cũng thật hẹp hòi.

Cô không nhìn hắn nữa, quay đầu nhìn ra chỗ khác, cố gắng phân tán tư tưởng. Mỗi lần hắn ở gần cô đều vô tình hấp dẫn cô lại gần. Thật sự, trong lòng cô hiểu rất rõ, cho dù hắn có hạ lưu đến mức nào, muốn cô lập tức quên hắn đi là điều không thể. Cho dù đời này không ở bên hắn, cô vẫn sẽ luôn nhớ về hắn – kẻ đã chiếm trọn trái tim cô suốt tuổi thanh xuân.

Cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, xe vẫn chạy băng băng, không biết qua bao lâu, đang lúc cô mơ màng thì nghe thấy tiếng Hà Thích gọi mình, ừ một tiếng lấy lệ, cô quay mặt đi tiếp tục ngủ. Đột nhiên, hai tay Hà Thích áp lên má cô, quay mặt cô về đối diện với hắn. Đến lúc Nhã Kỳ lấy lại ý thức, đôi môi kia đã in dấu lên môi cô…

Hà Thích hôn rất thô lỗ, gần như là chà xát trên môi cô, vừa tê lại vừa đau, hắn cũng không hôn sâu vào, chỉ dán lên môi cô như vậy, cắn một cách hoang dại, cắn đến mức chảy máu. Tạ Nhã Kỳ ngây ngẩn, choáng váng, cả người cứng đờ không biết phải phản ứng như thế nào. Đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ, tay đã nhanh hơn một bước, theo bản năng đấm một cú vào má hắn.

Hà Thích đơ ra, hai tay vẫn còn áp trên má cô, hắn bóp mạnh hơn một chút, ánh mắt sắc như dao trừng trừng nhìn cô, cắn từng chữ một, “Cậu-đánh-tôi.”

“Tôi….” Nhã Kỳ nhìn hắn kỳ quái, đáng lẽ ra bây giờ cô phải mắng hắn, nói cậu đùa cợt tôi, thế cho đáng đời cậu. Chỉ là chưa kịp thốt ra câu nào, máu mũi Hà Thích đã chảy ròng ròng…

Cô chỉ chỉ, “Cậu bị chảy máu mũi rồi..”

Hà Thích có vẻ chán nản ngửa đầu, tựa lưng lên ghế, vừa rồi cô không đấm mạnh lắm, chỉ có điều trúng ngay vào mũi hắn nên mới vậy. Cô đánh chỗ nào cũng được, đừng cứ chăm chăm mà đánh vào mũi hắn chứ, khóe miệng hình như cũng bị trầy rồi, hơi hơi có mùi máu. Nhã Kỳ rút một tờ giấy ăn ấn lên mũi hắn, tỏ ra vô tội, “Tôi xin lỗi, tôi không cố ý, ai bảo cậu lại lưu manh nữa.”

“Tạ Nhã Kỳ, cậu chán sống rồi.” Hà Thích thế nhưng vẫn ngoan ngoãn ngửa đầu, một tay giữ tờ giấy ăn trên mũi, một tay dễ dàng túm lấy tay cô, nắm chặt lại.. Tay cô rất nhỏ, lại vì gầy nên lúc nắm trong tay cảm giác rất kỳ lạ, không biết phải diễn tả thế nào. Hắn nói, “Cậu gầy quá.”

Tạ Nhã Kỳ cố rút tay ra, nhưng hắn mạnh quá, cố mãi chẳng được, cô không thèm cố nữa. Trong lòng bỗng dưng áy náy, mũi hắn vốn đã có tiền án, giờ lại bị  thêm một đấm, “Tôi không cố ý đấm vào mũi cậu đâu…”

“Thật ra..”

“Tôi muốn đấm vào miệng cậu cơ…”

“Cậu cút đi cho tôi…” Hà Thích nhấc tay kia ra, thở hổn hà hổn hển, máu chảy có vẻ nhiều, hắn chán nản lại tiếp tục ngửa mặt ra.

Tạ Nhã Kỳ thấy hắn khó chịu, dùng bàn tay không bị kìm kẹp mà vỗ nhẹ lên trán hắn, “Cậu buông tay tôi ra đi, tôi giúp cậu cầm máu.”

Hà Thích ngoan ngoãn buông ra, Nhã Kỳ vê vê một mẩu giấy ăn, nhét vào mũi hắn. Thấy vậy, Hà Thích tức giận kêu lên, “Tởm chết đi được.”

“Thì sao chứ, vậy mới cầm máu được.” Nhã Kỳ lại vê thêm một mẩu giấy nữa, nhét vào bên còn lại, còn nghiêm túc nói thêm, “Bây giờ nhìn mới tởm này.”

Hà Thích nhắm chặt mắt lại, không thèm nhìn cô nữa, hắn bắt đầu hối hận, đáng lẽ ra không nên đến trường tìm cô, không nên thổ lộ với cô, không nên hôn cô, càng không nên nói chuyện với cô.

Tạ Nhã Kỳ thấy hắn đã nhắm mắt, cũng không thèm kiêng nể gì nữa mà… ngắm hắn. Thật ra, cô đã nói dối, cho dù bị như thế này, nhìn hắn vẫn rất được. Lông mi dài, lại còn cong vút. Mũi rất thẳng, về sau phải nhớ không đánh vào mặt hắn nữa mới được, lỡ đánh hắn lệch mũi thì làm sao bây giờ? Môi hắn cong lên, hơi sưng sưng, rất rất rất gợi cảm. Không nhịn được nữa, cô khẽ vỗ vai hắn một cái, “Có cần tôi đi mua đá cho cậu chườm không, hay là đến bệnh viên?”

Hà Thích không thèm nói nửa lời, bướng bỉnh cong môi lên tỏ vẻ tức giận.

“Tôi đi mua đây.” Thấy hắn không nói gì, cô bèn ra ngoài mua ít đá bào và một cây kem, trở về đặt cái kem lên trán hắn, còn mình thì ngồi ăn đá bào.

“Hà Thích, cậu chườm xong rồi ăn luôn đi nhé, không được lãng phí đâu.”

“Cút!”

Tạ Nhã Kỳ vui vẻ ăn, Hà Thích ngửa đầu như vậy được một lúc thì đột nhiên cảm thấy có cái gì đó lành lạnh chảy lên mặt, đưa tay lên sờ sờ, còn dinh dính nữa, hắn mở choàng mắt ra nhìn, “Cái của nợ gì đây?”

“Chết, xin lỗi, lúc nãy quên bảo cậu, cô bán hàng bảo chỉ còn mỗi cái kem này thôi, vỏ lại hơi bị rách, nhưng mà nói với tôi là không sao… Hình như kem bị chảy rồi…”  Nhã Kỳ tỏ vẻ không cố ý, mà đúng là cô không cố ý thật, ai mượn hắn dám bảo cô cút,  làm cô chẳng buồn nói cho hắn nữa.

Hà Thích ngồi dậy, cầm cái kem vứt ra ngoài, lấy tờ giấy ăn lau sạch kem dính trên mặt, sau đó rút hai mẩu giấy còn dính máu đang cắm trong mũi ra, oán hận nói, “Tạ Nhã Kỳ, tôi không bao giờ muốn gặp lại cậu nữa.”

26 thoughts on “Chương 7.3: Chua ngọt

  1. thanks Chuột nha, hehhe chap này vui thật, NK đã trả được thù rùi, HT này hồi đó giờ kiêu ngạo quá giờ nên nông nổi này thấy cũng hơi tội nhưng đáng đời ai kêu dám lưu manh chi.
    Chuột ơi ngày càng thích truyện này rùi, vừa chua vừa ngọt làm mình hixx… hồi niệm về ngày xưa cũng ôm mối tình đơn phương nhưng ko được như NK có thể được HT đáp lại. Haiz chuyện xưa cũng đã qua rùi, giờ thì trông ngóng mối tình của NK và HT vậy, ngày nào cũng ngóng truyện này hết vì thế Chuột cố lên nha có người đang ngồi ngóng truyện của Chuột đó. ❤

  2. thank chuột nha, đáng đời Ht quá, nhưng mà hai bạn này thích chửi nhau thật, hơi chút lại “cút” :)) trẻ con thật đấy

  3. Truyện nay của em Chuột buồn cười chết được, ai đời đi tỏ tình lại còn bị ăn đấm. Hay nhất là đá bào thì ăn còn kem thì lại để chườm lạnh!!
    Tks em Chuột.

  4. hihii………đọc cái doạn này buồn cười quá……..cho đáng dời HT……chuột ơi,iu chuột nhìu nhìu…cố gáng lên nhé……..chụt chụt….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s