Chương 7.1: Chua ngọt


Chương 7.1: Do dự.

————————————————-

Tạ Nhã Kỳ nghĩ vậy, nhưng Lăng Nhược Uẩn lại không nghĩ vậy. Lúc cô đang vừa học bài, vừa lên mạng, vừa chat QQ với Nhã Tĩnh, Lăng Nhược Uẩn bỗng gửi một tin nhắn cho cô, “Nhã Kỳ, cậu để quên máy tính này, tớ đang ở dưới lầu, xuống đây lấy đi.”

Tạ Nhã Kỳ không nhớ ra sao máy tính của cô lại ở chỗ cậu ta, có lẽ là mấy lần trước học chung, vô tình cầm nhầm cũng nên, dù sao cậu ta cũng đã đến đây rồi. Cô xỏ dép lê, chạy xuống dưới.

Xuống đến nơi, Lăng Nhược Uẩn đang đứng ở cổng ký túc xá nữ đợi cô, nhìn cô cười, đôi lúc cậu ta cười trông  rất ngây ngô… Nhã Kỳ theo bản năng nhìn xuống tay cậu ta, đâu có máy tính nào đâu. Lăng Nhược Uẩn giơ một cái túi ra, bên trong là một quả dưa mật. Cậu ta đi về lại, dúi vào tay cô, “Ngọt lắm, tặng cậu.”

Nhã Kỳ giật mình, nhìn Lăng Nhược Uẩn. Cậu ta mỉm cười, mái tóc vẫn còn hơi ướt, hình như vừa mới tắm xong, mùi sữa tắm thơm ngát. Cô cúi đầu, đang định tìm cái gì đó để nói, cậu ta đã mở miệng trước, “Chưa nghĩ ra câu trả lời thì chưa cần trả lời tôi.”

“Cảm ơn cậu.” Nhã Kỳ buột miệng nói, trong lòng rầu rĩ, hóa ra, cô cũng không phải tốt đẹp gì, vẫn thích có người quan tâm, có người yêu thương nhung nhớ. Lăng Nhược Uẩn không nhắc đến chuyện hôm trước, cũng không muốn làm cô bối rối, đưa đồ xong rồi đi luôn.

Tạ Nhã Kỳ đứng bất động, ngơ ngác nhìn theo, phiền muộn không nguôi.

Trở lại phòng, Thi Mộng thấy vậy ôm cứng lấy tay cô, “Cậu đúng là thiên thần của tớ, mua đúng quả tớ thích ăn.”

“Hừ, tớ không phải thiên thần mua dưa của cậu.” Tạ Nhã Kỳ hỏi, “Mà này, đưa ấm đun cũng là thiên thần, mua dưa cũng là thiên thần à?”
“Ừ, ngọt quá, ăn ngon thật.” Thi Mộng vừa ăn vừa lôi ấm đun ra, “Tớ đi đun nước đây.”

“….”

Sáng sớm hôm sau, Hà Thích gọi điện cho Nhã Kỳ, “Dậy đi ăn sáng đi.”

Tạ Nhã Kỳ đang ngủ dở mắt, tâm trạng không vui, giọng nói cũng khó chịu, “Không rảnh, không muốn ăn.”

“Không thể không ăn sáng được.” Hà Thích khuyên nhủ.

“Tôi không muốn ăn sáng với cậu, mới sáng sớm, để yên tôi ngủ.” Tạ Nhã Kỳ cúp điện thoại, ném máy sang một bên. Cô nổi đóa với hắn một phần vì mới ngủ dậy nên cáu bẳn, một phần cũng là vì hiện tại cô  đang cảm thấy rất áp lực, kìm nén trong người sắp bùng nổ đến nơi. Cô ghét loại quan hệ giữa cô và Hà Thích bây giờ, nếu hắn lùi, nhất định cô sẽ buông tha cho hắn, nếu hắn tiến đến, cô sẽ chấp nhận hắn. Nhưng là, hắn cứ dùng dằng, không tiến không lùi, hết lần này đến lần khác khiến cô bối rối.

Vốn nghĩ điện thoại sẽ kêu nữa, nhưng lại không có. Cũng đúng, loại thiếu gia như Hà Thích, bị đối phương cúp máy mà còn gọi lại thì sẽ không còn là Hà Thích nữa. Cô cầm di động lên nhìn đồng hồ, 20s, 20s thôi…Tuy nhiên, cô lại bị hụt hẫng…

Nhìn qua giường ngủ của Thi Mộng, mười lăm phút trước cô ấy đã đi rồi, đi ăn sáng với bạn trai. Nhã Kỳ úp mặt xuống gối, “Đáng ghét, Hà Thích, cậu là đồ khốn nạn.”

Một lúc sau, khi Nhã Kỳ đã mơ mơ màng màng ngủ tiếp thì lại có tiếng người gõ cửa. Cô cáu tiết mở mắt, vẫn mặc áo ngủ lết xuống giường, không phải Thi Mộng bình thường đều mang chìa khóa theo sao. Mở cửa ra, nhìn thấy người đang đứng bên ngoài, đờ cả người, miệng há hốc, sau đó lập tức tức giận lườm hắn, “Cậu đi đi.”

“Cậu đối xử với cấp dưỡng như vậy à?” Hà Thích không thèm để ý, cầm một túi đồ ăn sáng to tướng quơ qua quơ lại trước mặt cô. Ánh mắt lơ đễnh quét qua ngực cô một cái, cười ngả ngớn, “Cậu đi thay quần áo đi chứ.”

Tạ Nhã Kỳ cúi đầu nhìn lại mình, tóc tai rối bù, quần áo lôi thôi, nhất là— mùa hè nóng bức, ăn mặc cũng mát mẻ nữa ~~. Cô đỏ mặt, “Đồ mặt dầy, tự nhiên chạy vào ký túc xá nữ…”  Cô vội vàng đi thay quần áo, nhìn Hà Thích hừ lạnh, “Cậu đến đây làm chi?”

“Đã bảo tôi làm cấp dưỡng mà.” Hà Thích đặt bữa sáng lên bàn, “Ăn đi.”

Tạ Nhã Kỳ cau mày, không nhúc nhích, “Vào địa ngục đi, tôi không cần cậu mua sáng cho tôi.”

“Sao đang bình thường lại cáu vậy?” Hà Thích nhíu mày nhìn cô.

“Tôi nhìn cậu không vừa mắt.” Nhã Kỳ nhìn hắn đang cười xấu xa.. chỉ cảm thấy  rất chướng mắt, hắn khiến cô đau đầu, khiến cô chua xót, “Hà Thích, tôi ghét cậu, rất rất ghét, bây giờ tôi không muốn thấy cậu chút nào.” Cô túm áo hắn đẩy ra ngoài, đóng sập cửa lại, không cho hắn thấy sự bối rối của cô.

Tạ Nhã Kỳ tựa lên cửa, hấp háy mũi, thật sự không đành đuổi hắn đi như vậy… Chỉ là… Hắn mua bữa sáng cho cô là có ý gì, để lấy lòng cô ư, lấy lòng để làm gì, cô không muốn làm chậu cây cảnh, đợi khi nào hắn nhớ ra tưới cho ít nước.

Cô vào toilet đánh răng, rửa mặt sạch sẽ. Thấy bụng hơi đói, dựa theo nguyên tắc không được lãng phí, bắt đầu giải quyết bữa sáng hắn mang đến. Ăn sáng xong, tâm trạng cũng ổn định hơn, cô mở cửa phòng ra, mười lăm phút rồi, có điều cũng chỉ là mười lăm phút mà thôi, nếu hắn vẫn còn ở…

Cửa mở ra, không thấy bóng dáng Hà Thích đâu, cô cúi đầu nhìn, dưới chân cửa là thẻ cơm…

Nhã Kỳ lặng lẽ nhặt thẻ cơm dưới đất lên, ánh mắt trống rỗng vô hồn… Chớp mắt một cái, một giọt nước mắt lăn dài trên má.

Nhã Kỳ gọi điện cho mẹ, “Mẹ, trưa nay mẹ nấu thêm cơm nha, con muốn về nhà.”

“Được, hôm nay chú con vừa mang cho mấy con cua to lắm, giờ mẹ đang ở ngoài, tí nữa về nấu cơm. Con đi đường cẩn thận nhé!”

“Vâng.” Nhã Kỳ gật đầu, “Con đi chuẩn bị đồ đây.”

Dù có bị tổn thương, cô vẫn còn một nơi ấm áp để trở về cơ mà… Cô nhanh chóng thu dọn ít đồ để về nhà. Trời hôm nay hơi nóng, đi có một đoạn ra đến cổng trường trán đã lấm tấm mồ hôi, cầm tờ giấy ăn lau trán, biết vậy đã mang theo dù đi, cũng tại Hà Thích, hại cô ngay cả cái dù cũng quên.

Không ngờ, khi Nhã Kỳ ra tới cổng trường, xe Hà Thích vẫn còn đỗ lại, hắn đang đứng tựa xe nói chuyện điện thoại với ai đó. Lúc nhìn thấy Nhã Kỳ, vẻ mặt hắn lập tức thay đổi, đen xì, dường như đang tức giận, lạnh lùng quay đầu đi, làm như không thấy cô.

Trái tim Nhã Kỳ chùng xuống, cũng giả vờ không thấy hắn, đi vòng qua hắn để lên xe bus. Cô tựa vào ghế, trong lòng tê tái, mím chặt môi, cô thật đúng là thích làm khổ mình.

Xe bus chậm rãi lăn bánh, cô không đành lòng, nhìn hắn lần cuối qua cửa sổ, cô nghĩ, sẽ có một ngày, cô sẽ quên hắn.

14 thoughts on “Chương 7.1: Chua ngọt

  1. thanks, mình thích cách làm của NK, phải làm cho HT nói rõ ràng mọi chuyện mới được chứ cứ trong tình cảnh người ta thích thì lại cho mình chút tình cảm, ko thích thì ko thấy bóng dáng đâu là ko thể chấp nhận được.

  2. Thank Chuột nhiều nhé
    Ủng hộ Nhã Kỳ.phải làm cho ra nhẽ cái đã rồi tính tiếp.Cho bạn Hà Thích bị ngược nhiều hơn càng tốt

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s