Chương 6.2: Chua ngọt


Tiến lùi

————————————————-

“Eh, cậu đừng có tự tiện như thế….” Tạ Nhã Kỳ bất mãn, vừa đi theo hắn vừa càu nhàu, Hà Thích đi trước, không thèm để ý tới cô. Lúc quản lý ký túc xá gọi hắn lại, hắn cũng chẳng  nói gì, chỉ quay lại cười, nâng nâng 2 cái thùng trong tay, quản lý đã để cho hắn đi.

Tạ Nhã Kỳ theo Hà Thích lên lầu, nhìn hắn xếp đặt cái này cái nọ cẩn thận cho cô, hai tay vô thức mân mê vạt áo, “Muốn uống nước không?”

Hà Thích quay lại, “Ăn cơm đi, tôi đói rồi.”

“Được, tôi mời cậu ăn cơm….” Tạ Nhã Kỳ nhìn hắn cười đần  một lúc mới tỉnh ra, đặt sách vở lên bàn, “Đi thôi.”

“Đi đâu, gần đây có…”

“Ăn canteen đi.” Hà Thích nói xong, chìa tay ra trước mặt cô, “Đưa thẻ cơm cho tôi.”

Hai người cùng đi xuống canteen, khoảng cách giữa cả hai dường như rất gần, Tạ Nhã Kỳ cũng không biết là mình vô thức nhích lại hay là tại Hà Thích cố tình… Chỉ biết lúc thấy hắn thật  vui, cô đã rất muốn gặp hắn. Mặc dù lúc hắn  đưa bình lọc với ấm đun cho cô quả thật rất đáng giận, ý hắn là gì chứ, cho rằng đưa cho cô vài món đồ là có thể lừa gạt tình cảm của cô sao. Có điều, giờ nghĩ lại, hắn vội vàng về đây,  chắc hẳn cũng đã ý thức được nguy cơ. Môi không tự chủ được nhếch lên, nhìn tay hắn hết lần này đến lần khác chẳng biết vô tình hay cố ý chạm vào tay cô, hóa ra, trái tim cô vẫn chưa muốn buông …

“Có một số việc, con gái không nên chủ động mới ngoan.” Đột nhiên lòng bàn tay trở nên ấm áp, tay hắn đã nắm lấy tay cô… Tim bối rối đập thình thịch, như chưa thể tin vào mắt mình, cô ngẩng đầu lên nhìn hắn, Hà Thích vẫn tỏ ra không thèm để ý, hơi hếch cằm lên.

Cô bật cười, đây là mục đích hắn tới đây, là quyết định của hắn sao? Còn chưa tìm được lời nào để diễn tả cảm xúc của mình lúc này, một giọng nói quen thuộc đã vang lên, “Nhã Kỳ…”

Nhã Kỳ theo bản năng ngẩng đầu, chẳng biết từ lúc nào Lăng Nhược đã đứng trước mặt cô. Cả người cậu ta cứng đờ, ánh mắt tỏ vẻ không tin nổi, nhưng vẫn nhìn cô, như muốn nhìn thấu con người cô.

Tạ Nhã Kỳ cũng nhìn cậu ta, không lảng tránh,  cũng không chột dạ, đơn giản là lẳng lặng nhìn, cười, “Cậu tới ăn cơm à?”

“Không giới thiệu sao?” Giọng Hà Thích thản nhiên, nắm tay cô chặt hơn một chút, mặt vẫn làm như không có gì.

Tạ Nhã Kỳ phiền muộn, giới thiệu hai người với nhau. Hà Thích gật đầu với Lăng Nhược Uẩn một cái, sau đó kéo Tạ Nhã Kỳ đi trong tư thế của người chiến thắng. Tạ Nhã Kỳ còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã buông tay cô ra, “Xem ra hắn cũng được.”

Bàn tay trống trơn, trong lòng cũng rống tuếch, Nhã Kỳ nhíu mày, kéo vạt áo Hà Thích trừng mắt, “Cậu có ý gì?”

“Muốn ăn gì?” Hắn cười.

Cô lại….lại bị hạ gục nữa.

“Chân gà, sườn chua ngọt, đậu hủ, bắp cải xào… Gì nữa không?” Hà Thích tự nhiên gọi món, thấy Nhã Kỳ không nói gì, tự nhiên lấy thẻ cơm ra quẹt, đưa bát đĩa cho cô, “Cậu đi tìm chỗ ngồi đi, tôi đi lấy cơm.”

“Ừ.” Cô rầu rĩ đáp một tiếng, bưng bát đĩa lại bàn ngồi, rồi lại vô thức nhìn về phía Hà Thích, khẽ thở ra. Hà Thích giống như hoa thuốc phiện – diêm dúa lẳng lơ, dụ dỗ cô say đắm, phạm tội… Sau đó thì chết dần chết mòn.

Hà Thích bê cơm lại, ngồi xuống trước mặt cô, “Ăn nhiều vào.”

“Cậu là khách hay tôi là khách vậy.” Tạ Nhã Kỳ lườm hắn một cái, cười lạnh, cúi xuống ăn cơm, “Cậu không muốn trả lời, cho dù tôi hỏi thế nào cậu cũng sẽ không nói. Như vậy sẽ có một ngày, ngay cả hỏi tôi cũng sẽ không thèm hỏi, sẽ có một ngày như vậy đấy…”

“Sườn xào trường cậu khó ăn quá, biết thế này đã không gọi.”

“Cậu….” Tạ Nhã Kỳ cuối cùng đã hiểu rõ, điên mới đi nói chuyện với hắn, tên này giỏi nhất là đánh lạc hướng, hơn nữa, hắn còn thích làm mấy chuyện rất vô nhân tính. Tưởng tượng hắn cầm kẹo dụ dỗ bạn, chờ bạn bóc vỏ xong, hắn giật lấy bỏ vào miệng mình. Đợi đến lúc bạn quên khuấy mất từng bị hắn lừa, hắn lại cầm một cây kẹo khác xuất hiện trước mặt bạn >”<

Hà Thích có vẻ rất đói, ăn hết bát này đến bát khác, còn gọi thêm một suất sườn xào tỏi với đậu hủ.

Nhã Kỳ không có hứng, ăn xong nửa bát rồi yên lặng ngồi nhìn, trong lòng cô có hắn, chỉ cần ngồi nhìn thế này cũng thấy vui.

“Lát nữa cậu về trường à?” Nhã Kỳ phá vỡ bầu không khí yên lặng giữa hai người.

“Dù sao cũng về rồi, mai là cuối tuần, tôi ở lại hai ngày rồi đi.” Hà Thích ăn cơm xong, chìa tay về phía cô,  tự nhiên như ruồi, “Giấy ăn.”

“Ừ.” Cô không nghĩ ngợi gì, lấy giấy ăn trong túi ra đưa cho hắn, lúc đưa rồi lại thầm mắng mình sao lại phải nghe lời như vậy. Hà Thích lau miệng, không thèm trả thẻ cơm cho cô, “Sáng mai lại mời tôi ăn sáng nhé, thẻ cơm để tôi giữ.”

“Tôi quen cậu à?” Nhã Kỳ tức giận.

Hà Thích nhìn cô, còn nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này một lúc, « Có vấn đề gì không, tôi ít khi đem đồ trong nhà tặng cho người khác lắm. »

« Chết đi ! »

Vốn Tạ Nhã Kỳ định ăn cơm xong đi loanh quanh với hắn, dù gì hắn trở về một phần cũng là vì mình. Cô thầm chuẩn bị một cái cớ, còn chưa kịp nói ra, Hà Thích đã tỏ ý muốn về, hắn nói, « Nhân lúc trời  chưa tối tôi phải về đây, hôm nay lái xe cả ngày, mệt quá. »

Nhã Kỳ biết hắn đang thoái thác, cũng không nói gì nữa, chỉ ừ một tiếng. Hắn đậu xe ở ngay sau canteen, cô cũng không phải tiễn xa. Hắn đến đây bao lâu, còn chưa được một giờ, niềm vui của cô còn chưa kịp đến hắn đã thản nhiên cắt đứt.

Lúc Nhã Kỳ về ký túc, Thi Mộng đang rất vui vẻ dùng ấm đun nước. Thấy Nhã Kỳ lập tức hớn hở ôm lấy cô, « Nhã Kỳ, cậu là thiên thần của tớ, bình lọc với ấm đun ở đâu vậy ? »

« …. Bạn.. đưa. » Nhã Kỳ trả lời, vẻ mặt mệt mỏi.

Thi Mộng không nhìn thấy sự khác thường của cô, tiếp tục nói, « À ừ, bạn cậu cũng là thiên thần của tớ, he he, không phải lo đun nước nữa rồi, bình thường để trong phích cũng chỉ được một ngày… Mấy hôm nữa mùa đông lại được tắm nước nóng nữa.. Hắc hắc hắc… Thích nhất là không phải đi xách nước… ! »

« Ừ.. »

« Dùng xong giấu xuống gầm giường mới được, không quản lý lại thu mất . »

« Ừ. » Nhã Kỳ gật gật đầu, « Còn nước không, tớ khát quá. »

Cuối tuần, Nhã Kỳ không có hứng lên thư viện học… Mà có lẽ không chỉ cuối tuần, chắc phải một thời gian dài nữa cô không lên thư viện học được mất… Ngại phải đối mặt với Lăng Nhược Uẩn.

*Note : Chap này mình ghét thằng cha Hà Thích ghê nha = =

17 thoughts on “Chương 6.2: Chua ngọt

  1. thanks Chuột nha, chap này mình cũng ko thích HT, seo cứ thích đùa bỡn trái tim người ta thế này, thật là mún tác giả cho NK quen LNU or ngược HT nhìu nhìu chút cho bõ tức mà

  2. Mình cũng ghét cha này rồi Chuột ơi >”< Như kiểu là ăn ko đc thì phá cho hôi áh :((
    Thank CHuột nhìu * ôm hun chụt chụt *😀

  3. nàng ơi,nàng có vợ rồi ah???….. ôi trời….. đến sau 1 bước mất rồi…….* thất thểu*…….. ta cũng vẫn iêu chuột ,iêu nhiều nhiều^^
    HT lạh lùng là bản chất xưa nay của hắn rồi,đến lái xe cũng ko muốn trò chuyện cùng con gái là pít tính ” chảnh” của hắn,hắn thích NK nhà ta rồi,có điều bệnh sĩ “cao hơn” bệnh tim nên chưa biểu hiện tc ra ngoài thôi….ta mong chờ đến ngày HT bị NK bắt nạt…….heeeeeeeeeeee

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s