Chương 2.3: Chua ngọt


Chính diện

————————————————-

Nhã Kỳ mua một suất há cảo, vừa mở túi ra, mùi hương đã bay khắp nơi, “Chẹp chẹp, thơm quá.”

Há cảo vốn bé tí, ăn hai miếng là hết, Tạ Nhã Kỳ lại cắn đến mười miếng, chậm rãi nhấm nháp. Hà Thích hôm nay mới lái xe từ thành phố H về, đi qua trạm xe bus thì thấy Gia Bảo đang đợi xe nên nhân tiện  đưa cô bé đi luôn, còn chưa kịp đến nơi thì Nhã Tĩnh lại gọi điện nhờ hắn đi đón người. Từ buổi sáng đến giờ đã là bốn giờ chiều, hắn vẫn chưa ăn gì, vừa rồi còn không sao, bây giờ thấy ngửi mùi này  bụng lại kêu òng ọc.

Tạ Nhã Kỳ rất thích há cảo ở cửa tiệm này, hí hửng, “Há cảo ở đây không chỗ nào làm ngon bằng, vỏ mỏng nhưng vừa trong lại vừa dai, nhân bên trong nhiều, là loại thịt ba chỉ ngon, vị rất đặc biệt, lại còn cả nấm hương và chân giò hun khói….”
Cô còn chưa nói hết, bàn tay Hà Thích đã làm như không có gì vươn sang, cầm một cái nhét vào miệng.

“Ack?” Tạ Nhã Kỳ khó hiểu, cô và hắn đã thân thiết tới mức ăn chung một suất há cảo sao?
Vỏ mỏng lại nhiều nhân, nước dùng đậm đà. Há cảo ở đây đúng là rất ngon, hơn nữa hắn lại còn đang đói, một cái không đủ no, hắn muốn ăn cái nữa. Một tay nắm volant, mắt vẫn nhìn thẳng, đôi mắt bình tĩnh lạnh lùng, môi vì nước dùng mà trở nên đỏ nhuận. Tay phải lại làm như không có gì vươn ra…

“Không cho.” Tạ Nhã Kỳ nghẹn cười, gấp miệng túi lại, không cho hắn lấy. Không phải cô keo, chỉ là hắn thật  đúng là…Nói vài câu dễ nghe không được sao? Làm như không có gì ấy, hứ.

“Có cho hay không.” Bàn tay quơ vào khoảng không, hắn cũng không xấu hổ, hừ một tiếng.

“Hơ, cậu….” Tạ Nhã Kỳ bụm miệng, sau đó phá lên cười. Cô mở túi há cảo ra đặt trước mặt hắn, “Đây, cho cậu.”

Cô mua mười cái, chỉ ăn ba cái, bảy cái còn lại đều cho hắn. Hà Thích nhét há cảo vào miệng, nhai nhồm nhoàm. Cho dù như vậy, cô vẫn thấy hắn không hề mất phong độ, trái lại, còn cảm thấy giấc mộng hư ảo của mình dường như chân thật hơn một chút, cảm giác chân thật ấy khiến cô say mê.

“Tới rồi, xuống xe.”

Trong lòng cô có chút mất mát, vừa định mở cửa xe thì dừng lại, xoay người nhìn thẳng vào mắt hắn. Hà Thích bị nhìn chằm chằm như vậy, lông mày nhướng lên, thấy cô dướn người về phía mình, vội vàng giơ tay chặn đầu cô lại, nhíu mày, “Cậu làm vậy, tôi sẽ rất xấu hổ.”

Cô bĩu môi, tỏ vẻ không tin, “Nếu là cô bé ấy cậu có đối xử như thế này không?”
Hà Thích nói, “Chỉ là một đứa trẻ, không hiểu chuyện gì hết…”

“Tôi đi đây.” Cô không tìm được lý do để ở lại, mở cửa bước xuống. Vừa lúc đó, Nhã Tĩnh từ trong nhà đi ra, đỡ túi hành lý của Nhã Kỳ từ tay Hà Thích, sau đó vỗ vai hắn, “Huynh đệ, cảm ơn, cậu vất vả rồi. Vào nhà ăn cơm đi, cậu đưa em gái yêu của tôi về nhà, mẹ tôi nhất định sẽ chiêu đãi cậu.”

Hà Thích chần chừ một chút rồi gật đầu, đi theo Nhã Tĩnh lên lầu. Tạ Nhã Kỳ không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy, lại toét miệng ra đi theo sau. Vui mừng, tức giận, buồn phiền của cô đều từ hắn mà ra, bởi vì một câu của hắn mà dìm xuống đáy cốc, cũng vì một cái gật đầu của hắn mà bay lên thiên đường.

Nhưng cũng không thể không nói, hôm nay cô rất khó chịu, cô bé yếu ớt kia như một nhát dao đâm vào tim cô, máu chảy ròng ròng. Có điều lúc này, bởi vì hắn muốn ở lại nhà cô, coi như an ủi phần nào, tạm thời cầm máu lại đã. Cô bước nhanh hơn để theo sát hắn, cũng không thèm che giấu sự vui mừng của mình.

Ba người vào nhà, Hà Thích lễ phép chào hỏi mẹ Tạ.

Mẹ Tạ chào Hà Thích xong, quay lại nói với Nhã Kỳ, “Kỳ Kỳ, hai hôm trước dì con đi Nhật về, mua rất nhiều đồ ăn ngon, con lấy ra mời Tiểu Thích đi.”

“Mẹ, mẹ biết cậu ấy ạ?” Nhã Tĩnh nghe mẹ gọi tên Hà Thích thân thiết như vậy, hỏi.

“Biết, biết chứ, là bạn của Nhã Tĩnh mà.” Nói xong lại dặn dò, “Ăn vặt ít thôi đó, mẹ đi nấu cơm đây, đừng để ăn no không ăn được cơm.”

“Vâng.” Tạ Nhã Kỳ gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, cậu ấy không chỉ là bạn Nhã Tĩnh thôi đâu, còn là người con thích nữa cơ. Cô về phòng lấy đồ ăn ra, giơ  trước mặt hắn, “Ăn này.”

Hắn ừ một tiếng, cũng không khách sáo bóc một túi socola rồi ngồi nói chuyện với Nhã Tĩnh. Cô ngồi đối diện với hắn, nhìn hắn, cũng không thèm nghe hắn đang nói gì, chỉ chăm chú nhìn vết nhăn nơi đuôi mắt lúc hắn cười, nhìn đôi môi khẽ nhếch lên, nhìn ngón tay dài dài….[= =]

“Nhã Kỳ, chị đói bụng thì vào bếp kiếm cái gì ăn đi, đừng có nhìn cậu ấy như sói đói vậy chứ.” Nhã Tĩnh đột nhiên không đầu không đuôi chọc ghẹo cô, cười rất khả ố.

Cô đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng “Tao không có loại tư tưởng không trong sáng đấy đâu, chỉ là thấy cậu ấy đẹp thì nhìn vài cái thôi…”

“Xem em tớ đi, khẩu thị tâm phi quen rồi.” Nhã Tĩnh vỗ vỗ vai Hà Thích.

Hà Thích cười, hắn cười lên rất là đẹp, sau đó lại đột nhiên ngừng cười, nghiêm trang nhìn cô, “Kìm chế đi.”

Kỳ thật cô không hiểu hắn hay đúng hơn là không hiểu hết hắn. Thời gian bọn họ gặp nhau không nhiều, tính tình hắn thế nào cô cũng không rõ. Hôm đó, từ lúc hắn gọi điện cho cô, cô cứ mơ mơ màng màng, tiếp nhận nhiều chuyện cùng một lúc khiến cô mất đi khả năng phán đoán. Cô chỉ biết là cô thật sự, thật sự rất thích hắn, hắn ngồi trước mặt cô, nhìn hắn cười đùa vui vẻ, trái tim cô lại đập thình thịch. Cô rất muốn kiềm chế một chút, giả vờ như không thích hắn. Chỉ là, đôi khi tình yêu như bát nước đã hắt đi, rất khó mà lấy lại được.

Cô cố gắng muốn tìm kiếm điều gì đó trong mắt Hà Thích nhưng không. Đôi mắt tuy trong suốt  nhưng lại sâu đến mức không nhìn thấy đáy, không thể hiểu ra được bất cứ điều gì.

Hà Thích ở lại ăn cơm, hắn ăn hai bát, cũng không kiêng ăn, cái gì cũng ăn. Cô không hề nói chuyện với hắn, cũng không nhìn hắn, nhưng hắn làm bất cứ điều gì, cô cũng đều nhớ rõ.

***

Nhã Tĩnh tiễn Hà Thích xong, lúc trở lại thấy Nhã Kỳ đang ôm gối ngồi trên sofa, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, biết ngay vì cô  vẫn còn lưu luyến hắn, “Không vui à?”

“Không có gì vui hết á.”

“Em hỏi rồi, cậu ta không có bạn gái.”

“Nhưng mà có con dâu nuôi từ bé.” Cô rất không vui, dẩu môi lên. Nếu không phải sợ mẹ nghe thấy thì cô đã hét lên rồi.

“Hả, con dâu nuôi từ bé á.” Nhã Tĩnh xoa cằm suy nghĩ, “Hình như đúng là cũng có một cô bé, ngày trước hay tới trường tìm Hà Thích. Hà Thích giúp cô bé làm bài tập. Sức khỏe cô ấy không tốt, hình như mắc bệnh tim thì phải.”

Nhã Kỳ gục đầu xuống gối, không nói gì.

Nhã Tĩnh thấy cô như vậy bèn trêu chọc, “Eh, đừng có già rồi lú lẫn thế chứ, cậu ta nói cái gì chị cũng tin à, ngu chết đi được!”

10 thoughts on “Chương 2.3: Chua ngọt

  1. oa oa oa….đọc có vài chương thôi mà đã iêu Hà Thích mất rồi..!!!! làm sao bi h?…nàng ơi,vì sự nghiệp mê giai đẹp của các chị em…cố gắng lên nàng nhé…iu nàng nhìu nhìu….

  2. Hà Thích cười, hắn cười lên rất là đẹp, sau đó lại đột nhiên ngừng cười, nghiêm trang nhìn cô, “Kìm chế đi.”
    ôi, chết với anh Hà Thích này mất thôi ^^
    thank nàng nha

  3. oy thật đúng là tâm trạng khi yêu, tác giả viết thật thật đấy. Nhưng mà cũng khổ thân chị nữ chính, bị anh ý đập cho vào mặt “Kìm chế đi” =)) Đúng là, xấu hổ k biết để đâu cho hết =) Sao anh ý lại có thể vô tâm vô tính mà nói 1 câu k biết ngại ngùng j nthe chứ =) Thật ra cảm giác, anh và chị ý cũng thân mà😡 Vz cả, a ý còn là bạn thân của e trai, k phải ai cũng đc may mắn như chị đâu, có cơ hội gặp mặt, nc :X

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s