Chương 2.2: Chua ngọt


Chính diện

————————————————-

Tạ Nhã Kỳ cúp máy, hoảng hốt nhảy dựng lên, vội vàng thu xếp hành lý rồi chạy xuống dưới lầu. Mưa rất to, từng làn mưa quất xuống mặt đường chan chát… Tạ Nhã Kỳ – bằng tốc độ nhanh nhất lao xuống, vịn tay lên lan can thở phì phì, đang nhìn xung quanh tìm người thì nghe thấy tiếng còi xe, ngay sau đó, chiếc xe hơi quen thuộc đã chậm rãi dừng trước mặt cô.

Hà Thích mở cửa xe bước ra, mặc một chiếc áo gió Dannimark màu đen, đi giày ống. Cách ăn mặc rất tùy tiện nhưng lại không làm mất đi khí chất trên người. Hắn cầm chiếc dù màu đen đứng trong mưa nhìn cô, nước mưa làm hình dáng hắn mơ hồ, cô ngơ ngác nhìn, nhìn sự bướng bỉnh trong đôi mặt đen như mực, bất giác bị mê hoặc.

Hắn đi thẳng tới, xách hành lý của cô bỏ vào cốp xe, mở cửa ghế sau cho cô lên.

Tạ Nhã Kỳ đang băn khoăn vì sao lại bắt cô ngồi ghế sau. Đến khi cô lên xe mới phát hiện ra, ngồi trên ghế lái phụ còn có một cô gái, tầm mười lăm mười sáu tuổi, lúc thấy Nhã Kỳ  còn quay lại nhìn cô cười ngọt ngào. Cô bé mặc đồng phục, vẻ mặt hơi tai tái, có vẻ như sức khỏe không tốt lắm, chỉ là nụ cười kia thật sự rất ngọt, ngọt vào tận trong tim.

Hà Thích cũng lên xe, nổ máy lái xe ra khỏi trường. Vừa lái vừa nói, “Trời mưa to quá nên Nhã Tĩnh không đến được, bảo tôi tiện thì đón cậu về.”

“Ừm.” Niềm vui mới đây biến mất không tung tích, hóa ra là tiện mới đón cô về. Cô lẳng lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời u ám, cô ghét trời mưa, hại tâm trạng cô không vui… Mưa nện lên cửa kính xe, cái âm thanh hỗn độn này cô càng không thích.

“Sắp thi rồi, học bài kỹ chưa?” Tạ Nhã Kỳ nghe Hà Thích hỏi cô bé kia, giọng nói tuy lạnh nhưng lại dịu dàng, sự dịu dàng này khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Cũng tạm được ạ.” Cô bé nhẹ nhàng nói, tốc độ nói của cô bé rất chậm, vừa nói vừa cười cười, “Tuần tới thi, thi ba ngày.”

“Muốn uống trà sữa không?” Hà Thích lái xe qua một khúc quành, hỏi.

“Có ạ.”

“Cậu có uống không?” Hà Thích quay lại hỏi Nhã Kỳ- nãy giờ im lặng không nói gì.

Tạ Nhã Kỳ không thèm ngẩng đầu lên, “Ghét nhất uống trà sữa.”

Giọng cô rầu rĩ, trong lòng vừa đau vừa chát, cô cũng biết mình đang ghen tị.

Hà Thích xuống xe, lát sau mang về hai cốc đồ uống hãy còn ấm. Cậu đưa cốc trà sữa cho cô bé kia, cốc còn lại đưa cho Nhã Kỳ, “Ấp tay cho ấm.”
Tạ Nhã Kỳ quay lại, vốn không muốn nhận, nhưng nhìn thấy  bàn tay hắn đang cầm chiếc cốc, cô sợ không mau hắn sẽ bị bỏng, vội vàng nhận lấy, “Cảm ơn.”

“Hả, nước sôi?” Trong cốc là nước sôi, cô không biết là hàng trà sữa lại có bán nước sôi đấy.

Tất nhiên, Tạ Nhã Kỳ cũng chẳng thích thú gì với nước sôi. Đặt hai tay quanh chiếc cốc, ấm quá, trái tim cũng ấm lên, mưa bên ngoài dường như cũng ngớt đi một chút.

“Tới rồi.” Giọng cô bé nhẹ nhàng vang lên, xe dừng lại, cô bé xách túi, lấy dù ra che, vẫy vẫy tay với Hà Thích, “Anh Hà Thích, tạm biệt.”

“Ừm, tạm biệt.”

Cửa xe đóng lại, xe tiếp tục chạy về phía trước. Tạ Nhã Kỳ chưa bao giờ được ở cùng hắn trong không gian nhỏ như vậy, trong lòng vừa vui vừa hốt hoảng, một lúc lâu sau mới không nhịn được mà hỏi: “Cô bé là ai vậy? Em gái à? Hay là con dâu nuôi từ bé?”

“Ghen?”

“Ừ, khó chịu.” Tạ Nhã Kỳ uống hớp nước, thẳng thắn nói. Thật sự cô chẳng vui vẻ gì. Cô cũng biết một chút về gia đình hắn, ông nội làm trong quân đội, cha làm chính trị, mẹ làm kinh doanh, còn có một người chú chưa kết hôn, trong nhà hắn là tiểu tổ tông, chẳng có anh chị em nào cả.

“Cô bé là tôi nuôi lớn, nói con dâu nuôi từ bé vẫn chưa đủ.” Ngữ điệu của hắn rất khó nói, vừa lơ đễnh, vừa tỏ ra quan tâm. Cô nhìn khuôn mặt hắn qua gương chiếu hậu, đôi mắt kia trong suốt thâm thúy, môi khẽ nhếch lên tỏ ý cười. Nụ cười lơ đãng này lúc nào cũng khiến lòng cô xao động không thôi.

Mặt Tạ Nhã Kỳ cứng ngắc, hai tay bất giác nắm lại. Sức lực như bị ai rút sạch, rốt cuộc không chịu nổi nữa, dựạ người lên cửa kính nhìn ra ngoài cửa sổ, trời bắt đầu ngớt mưa, nhưng mưa trong lòng cô càng lúc càng lớn.

“Hà Thích.” Cô rướn người về phía trước, chạm tay vào người hắn.

“Cái gì?” Hắn gần như nhảy dựng lên, tức giận nói, “Đừng đụng vào cổ, ngứa.”

“Há há há, sợ à? Mẫn cảm vậy sao!” Tạ Nhã Kỳ vốn còn chưa đụng đến, nhìn hắn phản ứng mạnh như vậy thì thích thú, bỗng dưng quên phéng mất hắn đang lái xe, đùa dai huých vài cái. Chuyện sau miễn bàn, cổ Hà Thích thật sự rất mẫn cảm, cực kỳ sợ ngứa, nếu không phải khả năng trấn định của hắn cao, thiếu chút nữa đã buông volant ra rồi. Hắn ngoặt tay lái tấp xe vào vỉa hè, phanh kít một tiếng, quán tính lớn khiến cô chúi người về phía trước. May là đường vắng không có ai, nếu không chắc chắn đã xảy ra tai nạn rồi. Hắn tức giận quay lại, lúc này không còn cao ngạo lạnh lùng nữa, mặt đỏ lên, trừng mắt hung tợn. Tay hắn rất lớn, một tay túm chặt hai bàn tay gây rối của cô, tay còn lại nắm lấy mặt cô, giận dữ, “Cậu không thích sống nữa à?”

Hắn bóp rất mạnh, ngón tay lành lạnh để lại những vệt dài hồng hồng trên má. Cô cũng không kêu đau lấy một tiếng, cứ như vậy nhìn bàn tay hắn đang nắm chặt tay cô, nhìn biểu hiện phức tạp trên mặt hắn, tức giận, buồn bực… Hắn thấy cô không phản ứng, bóp mạnh thêm chút nữa, cảnh cáo, “Ngồi lên ghế phụ cho tôi, từ giờ trở đi không được phá nữa, nếu không tôi đuổi cậu xuống.”

Cô leo lên ghế trước, trái tim vẫn đắng, nhưng trên mặt lại ngọt ngọt…

“Còn nữa, cậu đừng có cả ngày viết thư tình cho tôi như thế, tôi thấy ngứa mắt lắm.” Hà Thích tiếp tục lái xe, giọng nói lại nghiêm trang như trước.

“Tốt quá, biết cậu vẫn đọc, tôi rất vui” Cô nhét hai tay vào túi, lúc nãy cốc nước kia uống sắp hết, lại còn bị đổ mất, trong tay không còn gì để ấp nữa.

Hà Thích không nói lời nào, lúc sau mới nhớ ra, “Vừa rồi cậu định hỏi cái gì?”

“À, định nói tôi muốn ăn há cảo, lúc nãy đi qua cửa tiệm ngon lắm, vốn định bảo cậu dừng lại!”

“Vậy cậu còn đụng tôi làm gì?” Hà Thích tức giận quay đầu xe.

“Định thử xem cậu có mẫn cảm vậy không…Ơ? Quay đầu làm gì? Thôi đi.”

“Dù sao cũng không xa, nhưng cậu phải tự đi mà mua lấy, tôi không thích lội mưa.”

“Con dâu nuôi từ bé với bạn bè, cậu phân biệt rạch ròi quá đó.” Cô không kiềm chế được  mùi dấm chua trong lời nói. Trời mưa, hắn đưa con dâu nuôi từ bé đến trường, tiện thể đến đón cô. Trời mưa, hắn xuống xe mua đồ uống cho con dâu nuôi từ bé, lại bắt cô tự đi mua há cảo.

Tâm trạng chán nản không có chỗ để trút ra.. Người cô nhớ thương nhiều năm như vậy lại nuôi vợ nhỏ trong nhà, chuyện này cô không chấp nhận, cô phải xem xét kỹ lại đã…

12 thoughts on “Chương 2.2: Chua ngọt

  1. Thanks bạn chuột ngơ! bạn edit hay thật!
    Đọc truyện nào của bạn tôi cũng thích cả! hihi, nó rất nhẹ nhàng và ấm áp. Mong được đọc truyện của bạn đều đều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s