Chương 22: Nắm tay sai, gả đúng người


Chương 22: Hồng Môn Yến [ Thượng ]

 

Sau một màn đấu đá, Trần Hải Nguyệt cuối cùng cũng thoát khỏi hàng ngũ đại quân thất nghiệp mênh mông cuồn cuộn.

 

Công việc mới là viết kịch bản truyện tranh, chủ yếu là SoHo, không bị quản lý, không phải họp hành buổi sáng, quả thực rất phù hợp với mục tiêu cuộc đời hết ăn lại nằm của cô.

Làm xong thủ tục nhậm chức, nhìn thời gian vẫn còn sớm, liền hẹn Quan Nhung đi dạo phố.

 

“Ăn mừng mày tìm được việc làm mới,” Quan Nhung giơ túi lớn túi nhỏ trong tay lên, “Đi uống cốc cà phê đi.”

 

Vì thế, hai người nghênh ngang vào quán cà phê ở gần đó.

 

“Ô á ớ, trái đất thật là tròn….” Quan Nhung vừa bước chân vào cửa đã cười hì hì nói nhỏ với Trần Hải Nguyệt.

 

Trần Hải Nguyệt không hiểu: “Làm sao?”

 

Quan Nhung đánh mắt ra phía cửa sổ …

 

Ack, Trịnh Phi.

 

Trần Hải Nguyệt còn chưa kịp rối rắm, Trịnh Phi đã ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, thấy hai người đứng ở cửa, cười ngoắc bọn họ lại.

 

Quan Nhung kéo Trần Hải Nguyệt đi qua chào hỏi: “Thật khéo quá.”

 

“Đúng vậy, cùng ngồi đi.” Trịnh Phi cười ôn hòa, cất tài liệu với laptop trên bàn đi.

 

Bọn họ cũng không ngại ngùng gì, ngồi xuống gọi đồ uống.

 

“Ha ha, Trịnh Phi, anh trốn việc sao?” Trần Hải Nguyệt trêu ghẹo, “Cẩn thận em đi mách.”

 

“Anh đến đây bàn công chuyện, xong việc thì vào đây nghỉ ngơi chút, nhưng đừng có mách anh, báo hại anh thất nghiệp anh tới tìm em đòi cơm.” Trịnh Phi mỉm cười đáp.

 

Ba người bắt đầu hi hi ha ha, cười cười nói nói.

 

“A, đúng rồi, Trần Hải Nguyệt,” Trịnh Phi đột nhiên nhớ ra, “Em tìm được công việc?”

 

Trần Hải Nguyệt cười xấu hổ: “Ack, tìm được rồi. Chuyện lần trước, ngại quá…”

 

“Không sao, không có gì, em đừng để trong lòng, tìm được là tốt rồi. Oài ôi, bọn em mua nhiều vậy, nguyên một đại đội luôn.” Trịnh Phi nhìn đống túi xách đồ sộ, vô cùng xúc động.

 

Quan Nhung đột nhiên úp mặt xuống bàn cười như điên.

 

Hai người không hiểu gì nhìn nó.

 

“Ha ha ha, không có gì, không có gì, đột nhiên nhớ tới tin vắn trên mạng hôm qua An Linh gửi cho tao thôi.” Quan Nhung cười đến nỗi tay run rẩy, mở túi ra lấy một tờ giấy nhớ ra cho bọn họ xem:

 

  • Người = ăn cơm + ngủ + đi làm + đi chơi; heo = ăn cơm + ngủ.
  • Người = Heo + đi làm + chơi, Người – chơi = heo + đi làm

 

==> Người không biết đùa = heo đi làm.

 

  • Đàn ông = ăn cơm + ngủ + kiếm tiền
  • Đàn ông = heo + kiếm tiền, đàn ông – kiếm tiền = heo.

 

==> Đàn ông không biết kiếm tiền bằng heo.

 

  • Phụ nữ = ăn cơm + ngủ + tiêu tiền.
  • Phụ nữ = heo + tiêu tiền.
  • Phụ nữ – tiêu tiền = heo.

 

“Cho nên?” Trần Hải Nguyệt không nói gì nhìn Quan Nhung cười đến run cả người, nói ra tiếng lòng của quần chúng.

 

“Cho nên,” Quan Nhung nghiêm túc nhìn Trịnh Phi, “Kết luận là, phụ nữ không tiêu tiền bằng heo.”

 

Trịnh Phi ngẩn ra, lập tức cười ha ha, “Có lý.”

 

Trần Hải Nguyệt liếc nó một cái: “Nhung Nhung, chữ mày xấu quá.”

 

Trịnh Phi nhìn tờ giấy Quan Nhung đưa ra, đờ ra mọt chút, sau đó cười nhàn nhạt: “Nghe nói, mấy người bọn em, chữ An Linh là đẹp nhất.”

 

“Nhất định rồi, từ hồi tiểu học nó đã học thư pháp, chữ đủ các thể loại đều viết được hết. Em ở giữa, Nhung Nhung cuối cùng….”

 

Chưa dứt lời đã đưa tay che eo, diễn cảm vặn vẹo: “Khốn nạn!”

 

Quan Nhung âm trầm cười gian: “Nhìn tao chi? Tao không có đụng mày, tao chỉ véo ~!!”

 

Thời gian cười đùa trôi qua rất nhanh.

 

“A, năm giờ rồi, tao phải về.” Quan Nhung quay đầu hỏi, “ Trần Hải Nguyệt, còn mày thì sao?”

 

Trần Hải Nguyệt nghĩ một chút, “Tao cũng về nhà. Trịnh Phi, còn anh?”

 

“Buổi tối anh có hẹn với bạn, giờ cũng phải đi rồi.”

 

Tính tiền xong, bởi vì không ai cùng đường với nhau, tuyên bố giải tán ngay tại chỗ.

 

Trần Hải Nguyệt chậm rãi đi về hướng tàu điện ngầm, đi được một lúc thì nhàm chán, lấy điện thoại ra, quyết định nhắn tin trêu Lương Đông Vân một chút—-

 

Nếu em vẫn không tìm được việc làm, có thể tìm anh ăn chực cơm không?

 

Lương Đông Vân rất nhanh đã gọi lại: “Ăn cháo được không?”

 

“Được.”

 

“Bây giờ em đang ở đâu?” giọng nói Lương Đông Vân vừa có sự vừa lòng vừa có chút vui mừng.

 

Trần Hải Nguyệt nói địa chỉ, chỉ nghe đầu bên kia nói: “Ở nguyên đó chờ anh, đến ngay đây.”

 

Kết quả, hai người cùng đi ăn cháo Quảng Đông.

 

Quả nhiên là ăn cháo.

 

“Anh đúng là, nói được làm được.” Trần Hải Nguyệt nheo mắt.

 

Lương Đông Vân đặt một cái hộp nhỏ rất đẹp sang một bên, giọng điệu như không hề để ý nói: “Sáng nay nghe nói có người kêu đau dạ dày.”

 

“Có người” mặt đỏ lên, mải miết húp cháo.

 

“Ăn xong có định làm gì không?” Lương Đông Vân dịu dàng mỉm cười nhìn cô.

 

“Về nhà. Tắm rửa.” Quan Nhung không phải mới nói đó thôi, cuộc đời chỉ ăn, ngủ, đi làm, đi chơi.

 

“Đi KTV với anh đi.”

 

Trần Hải Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn: “Hở?” phải chán đến mức nào mới nghĩ đến chuyện hai người đi KTV?

 

Lương Đông Vân vẫn cười cười, chậm rãi ăn cháo: “Em gái anh có party nho nhỏ.”

 

Ừ, đúng, anh ta có đứa em gái, tên gì nhỉ? Ack, phải Lương Thần không?

 

“Mình anh đi đi.” Kỳ thật, cô muốn lên giọng hỏi một chút, xem đêm đó mẹ anh ta tìm anh ta nói những gì.

 

Lương Đông Vân rút một tờ giấy ăn đưa cho cô, sâu kín nói: “Anh sợ lắm.”

 

Trần Hải Nguyệt: @#$%^&*

 

Được rồi, hắn thắng.

 

Quan Nhung cũng nói, không biết chơi là con heo đi làm. Về chuyện mẹ con người ta nói cái gì… Có nói hay không ai mà cần!

 

Đi vào phòng KTV, Trần Hải Nguyệt nhất thời thở phào nhẹ nhõm…

 

Không giống trong tưởng tượng, “party cá nhân của con gái Lương Chính Thanh”, đến đó, ngoài trừ hai người bọn họ, chỉ có vài người bạn thân của Lương Thần, mấy người trẻ tuổi ngồi vơi nhau, vừa náo nhiệt vừa thân thiết.

 

Lương Thần thấy Trần Hải Nguyệt, sửng sốt một chút, lập tức tươi cười rạng rỡ kêu to, “Anh, đến bên này ngồi này.”

 

Lương Đông Vân nắm tay Trần Hải Nguyệt đi lại đó ngồi xuống, đưa quà cho Lương Thần: “Sinh nhật vui vẻ.”

 

 

Lương Thần vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn anh. Chị này chính là…?”

 

“Ack, xin chào, tên chị là Trần Hải Nguyệt,” Trần Hải Nguyệt xấu hổ cướp lời, “Cái này, xin lỗi nhé, không biết hôm nay là sinh nhật em, không thì đã mua quà tới rồi. Sinh nhật vui vẻ.”

 

“Cảm ơn chị Trần.” Lương Thần cười như ăn trộm, “Chị đến là được rồi, người một nhà không cần tặng quà.”

 

Lương Đông Vân hiển nhiên rất hưởng thụ, nở nụ cười, nhìn Trần Hải Nguyệt hóa đá.

 

 

Lương Thần cùng với mấy người bạn thay phiên nhau hát mấy bài, quay đầu lại nhìn Lương Đông Vân, do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa mic tới trước mặt Trần Hải Nguyệt, nhiệt tình cười nói: “Chị cả, chị cũng hát một bài đi.”

 

Lương Đông Vân bất ngờ gõ đầu cô một cái.

 

Lương Thần ngơ mặt, vuốt vuốt chỗ bị cốc một cái, Trần Hải Nguyệt đặt tay lên bả vai Lương Thần, trừng mắt nhìn hắn, đang định mở miệng chỉ trích.

 

Chỉ thấy, Lương Đông Vân tươi cười rạng rỡ ngồi sát vào hai người bọn họ, cười cợt: “Heo, kêu chị dâu.”

 

Trần Hải Nguyệt bấn, trong đầu chỉ hiện lên ba chữ, Hồng Môn Yến.

 

Lương Thần mãn huyết sống lại, ôm cổ cô, vui vẻ thét chói tai: “Chị dâu, em thích chị nhất!”

 

Xấu hổ, rất xấu hổ.

 

Trần Hải Nguyệt cười gượn, yên lặng cầm mic lẩn đi hát.

 

Hát xong một bài, nhìn quanh bốn phía, vẫn chỉ có thể quay lại ngồi ở giữa hai anh em nhà họ Lương.

 

Hai lon sprite đều được đưa lên cùng một lúc, chỉ khác nhau duy nhất là lon nước trên tay Lương Đông Vân đã được bật sẵn, còn rất quan tâm cắm thêm một cái ống hút.

 

Lương Thần thấy thế, thức thời cười rụt tay lại.

 

“Cảm ơn.” Trần Hải Nguyệt nhận lấy, cúi đầu một hơi uống hết nửa lon.

 

Bạn học của Lương Thần cũng rất náo động, bưng chén rượu chạy đến trước mặt Lương Đông Vân: “Anh Lương, lần đầu gặp mặt….” Blah blah blah…

 

Tâm tình Lương Đông Vân có vẻ rất tốt, hiền hòa bưng cái chén đứng lên, còn tán gẫu với mấy người bạn kia của Lương Thần.

 

“Bạn em uống giỏi thật đấy.” Trần Hải Nguyệt ghé vào tai Lương Thần cảm thán.

 

Lương Thần bưng chén lên, cụng vào lon sprite trong tay Trần Hải Nguyệt, cũng ghé vào tai cô, lớn tiếng nói: “Chị dâu, nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên anh em không khách khí hay gắt gỏng gì với em. Cảm ơn chị.”

 

Trần Hải Nguyệt quay đầu nhìn Lương Đông Vân một cái, vừa đúng lúc hắn cũng nhìn cô, 4 mắt chạm nhau.

 

Cô yếu thế thu hồi tầm mắt, nhìn nhìn lại Lương Thần ý cười đầy mặt, không biết nên nói gì cho phải, chỉ biết cụng cụng cái chén của người ta, uống sạch nửa lon nước còn lại.

 

Không khí đang vui vẻ, cửa phòng bị mở ra.

 

Người mới tới có vẻ quý phái, vóc dáng cao to bị ánh đèn phía sau kéo lê bóng thật dài trên mặt đất…

 

Ôi trời, Ngôn Tể Thời.

 

Trần Hải Nguyệt cảm thấy hôm nay mình có thể xem như là viên mãn, sinh thời được tái kiến công tử ẩn dật nổi tiếng của trung học Y.

 

“Tới rồi?” Lương Đông Vân thản nhiên nói.

 

“Ừ. Cậu chạy cũng nhanh đó.” Ngôn Tể Thời sải bước tới, phía sau còn có hai người.

 

Hai người kia vừa bước vào, Trần Hải Nguyệt đã thầm nghĩ—–

 

Ông nội nó, thành phố này nhỏ kinh lên được!

 

Là Trịnh Phi và Hàn Nhạc Nhạc.

 

Hai người thấy Trần Hải Nguyệt ngồi giữa anh em nhà họ Lương thì vô cùng sửng sốt.

 

Hàn Nhạc Nhạc rõ ràng khôi phục tinh thần trước, khẽ cười gật đầu với Trần Hải Nguyệt, coi như chào hỏi xong, lập tức tới tặng quà cho Lương Thần: “Tiểu Thần, sinh nhật vui vẻ. Chị không mời mà đến, có sao không?”

 

Lương Thần cười nói: “Cảm ơn chị Hàn, chị khách sáo rồi.”

 

“Hôm qua vừa vặn gặp anh chị, anh ấy nói hôm nay đến dự sinh nhật em.” Hàn Nhạc Nhạc thản nhiên cười giải thích, “Chị nghĩ dù sao hết chương trình cũng không có gì làm, nên tới đây xem náo nhiệt.”

 

Ngôn Tể Thời đưa cho Lương Thần một cái hộp rất nhỏ: “Sinh nhật vui vẻ.”

 

Lương Thần nhận lấy, cười cười, không nói gì.

 

Trịnh Phi cũng đưa quà: “ Lương Thần, sinh nhật vui vẻ!”

 

“Cảm ơn anh Phi, mau ngồi đi.”

 

Bạn học Lương Thần nghe vậy cũng nhanh chóng đứng lên nhường chỗ.

 

Trịnh Phi cũng không câu nệ, ngồi xuống ghế băng mềm mại, cười chào hỏi Trần Hải Nguyệt: “Ha ha, không ngờ nhanh như vậy đã gặp lại rồi.”

 

“Đúng vậy, đúng vậy.. Ha ha ha…” Trần Hải Nguyệt ném một lon nước sang cho hắn.

 

Trái đất này thật là tròn.

 

Ngôn Tể Thời thấy Trần Hải Nguyệt, đến ngồi bên cạnh Lương Đông Vân.

 

Lương Đông Vân lành lạnh liếc anh ta một cái, hừ lạnh: “Nhìn cái gì?”

 

Ngôn Tể Thời mỉm cười: “Nhìn thấy cô ấy rất quen.”

 

“Bắt chuyện như vậy cũ rồi,” Trịnh Phi nhanh chóng tiếp lờ, “Đây là bạn cùng khóa với chúng ta, Trần Hải Nguyệt.”

 

Lương Thần đứng dậy, long trọn tuyên bố với nhóm bạn của mình: “Chị này chính là DJ nổi tiếng Hàn Nhạc Nhạc, mọi người vỗ tay vỗ tay…”

 

Đám người trẻ đánh trống reo hò ầm ĩ, một cô gái đứng cạnh Lương Thần nói: “Giọng chị ấy quen quá.”

 

“Cậu cũng nghe chương trình của chị ấy sao?” Lương Thần cười, “Chị Hàn, hát một bài cho bọn em nghe đi.”

 

“Không phải….” Không phải vì thế. Giọng cô bé kia bị chìm lẫn trong tiếng ồn ào.

 

Hàn Nhạc Nhạc bị mọi người giựt dây, nhận lấy cái mic, hào phóng nói: “Chị đây cung kính không bằng tuân mệnh,cả gan vì thọ tinh tiểu thư đây tặng một bài.”

 

Giọng hát mềm nhẹ ngọt ngào, cô bé vừa mới nói lúc nãy ngồi chồm hổm trước mặt Trần Hải Nguyệt, ý bảo cô cúi đầu.

 

Trần Hải Nguyệt nghi hoặc cúi xuống, chỉ nghe cô bé ấy nói: “Chị Trần, chị phát hiện không, giọng chị với giọng Hàn Nhạc Nhạc giống nhau sao.”

 

*Chúc cả nhà nghỉ lễ vui vẻ… Tớ mà đi chơi về sớm thì sẽ tung hàng đêm* hí  hí*

10 thoughts on “Chương 22: Nắm tay sai, gả đúng người

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s