Chương 71.4: Nhà bên có sói- End


Chương 71.4: Nếu anh bình an, đó là trời nắng…End

Rốt cuộc hôm đó, quà sinh nhật mà Hiểu Manh và Hiểu Nhiễm có được lại chỉ là một cái bát ăn cơm cho chó, hai đứa trái lại lại rất vui vẻ.

Tiểu Mạn cùng hai đứa nhóc nằm trên ghế sofa chờ, tik tak, tik tak, cũng 10h rồi, Cố Lãng vẫn chưa về. Hiểu Nhiễm dụi dụi mắt, nũng nịu: “Cha khi nào mới về?”

“Nhanh mà, con ngoan, hai đứa đi ngủ trước đi.”

Hiểu Nhiễm lắc lắc đầu, ôm lấy cái gối ôm, tiếp tục chờ.

Nhàm chán, Tiểu Mạn liền bật TV, bản tin buổi tối tin tức thập phần kinh sợ: “Đường cao tốc từ thành phố S đến thành phố C xảy ra tai nạn, một chiếc xe hơi bị đâm tạm thời chưa xác định thương vong!”

Trong lòng cô lập tức hoảng sợ! Run rẩy cầm điện thoại gọi di động cho Cố Lãng. Một lần.. rồi lại một lần vẫn không có người nghe, sợ hãi dẫn dần dâng cao, máu nơi gan bàn chân dường như bị vắt sạch, lạnh ngắt. Đang sợ hãi, điện thoại trong tay reo lên. Là Lục Nhược.

“Chị dâu, anh không có việc gì. Bởi vì nhiều tuyết nên có chiếc xe quệt vào thanh chắn thôi, không ai bị sao cả. Di động của anh hết pin, anh vội vàng đi nên chắc không biết. Em gọi điện nói trước cho chị một tiếng.”

Tiểu Mạn tâm tư lúc này mới hạ xuống một chút, cô mở miệng, vẫn còn chút run rẩy nói nhanh: “Cố Lãng không ở cùng với cậu sao?”

Lục Nhược cười hì hì: “Chỗ này kẹt xe, tạm thời không đi được, anh xuống xe đi trước rồi.”

Đồ ngốc này! Tiểu Mạn thầm mắng, trời lạnh như vậy anh còn chạy loạn gì chứ.

**

Cố Lãng mở cửa, đập vào mắt anh là một khung cảnh thực ấm áp: Hai đứa nhỏ mũm mĩm, môi nhỏ hơi bĩu ra dựa sát vào nhau, mẹ chúng cũng đang nằm, xem chừng đều ngủ say. Mà cái con người mà anh yêu nhất kia, vừa mở mắt ra thấy anh về, trong nháy mắt, nước mắt đã chảy ra, nức nở nói: “Anh còn biết mà về sao!”

Bên ngoài tuyết rơi, Cố Lãng phủi phủi vai áo, đi qua ôm lấy cô, “Xin lỗi, làm em lo lắng rồi. Anh đi một đoạn xa mới phát hiện di động hết pin.”

“Cha.” “Cha về rồi!”

Cố Lãng giang tay ôm lấy hai đứa nhỏ, thơm bên này, thơm bên kia một cái, “Bảo bối, nhớ cha không.”

“Nhớ!”

Tiểu Mạn đưa tay vuốt ve hai gò má bị gió thổi lạnh lẽo của anh, vừa chạm vào, vừa hôn lên. Một chút nơi má, một chút nơi sống mũi cao thẳng, một chút nơi hàng mi đen dày, một chút nơi đuôi mắt, cuối cùng dừng lên ở môi, lưu luyến không thôi. Cố Lãng dịu dàng ôm lấy cô, nụ hôn từ thanh lương chuyển sang nóng bỏng….

Hai đứa nhỏ xấu hổ đỏ mặt, lấy bàn tay mũm mĩm che mặt, hở ra kẽ tay quan sát, nhìn nhau nháy mắt.

Ra ngoài xã giao, cũng có người bóng gió hỏi thăm tình hình hiện tại của anh, đối với anh bây giờ, chuyện ngoài xã hội hoàn toàn không để tâm, đối với anh, vì Tiểu Mạn quỳ xuống bên đường cũng chẳng đáng mấy, cứ cho là làm nhục tôn nghiêm đàn ông đi. Chính là, Cố Lãng tận sâu trong tâm thầm thấy may mắn, cả đời này, có thể khiến cô nguyện ý nở nụ cười, thật là một chuyện may mắn biết bao..

Bởi vì, nếu em bình an, đó là trời nắng….

—–

*E hèm.. Cuối cùng cũng hoàn thành rồi ^^.. Thật may là không có trục trặc hay gián đoạn gì quá lớn :P…

Sau đây là màn cảm ơn đam tình của bạn Chuột .. [ Khựa khựa, giờ mới hiểu vì sao người ta lúc nhận giải nhận giếc gì đó thường hay cảm ơn, mềnh mới có tí tẹo vậy mà đã muốn cảm ơn không ngớt người rồi :P]

Đầu tiên là cô Ka.. *sụt sịt* không cảm ơn cô không được.. Vì cô là người bạn đầu tiên tôi quen khi bước chân vào thế giới editor ^^.. Từ cái ngày mà đang còn ngồi đếm từng view một luôn ý ^^… Mặc dù cô không hay comment hay 8 chuyện với tôi, nhưng mà mấy cái like của cô động viên tinh thần tôi ghê lớm.. Hồi đầu quẫn trí còn đập bàn mà kêu: “Không ai đọc thì tôi post truyện cho cô Ka đọc!!”.. Đó đó, cô thấy cô quan trọng kinh chưa… Cảm ơn cô nhiều lắm nhóe :P…

Sau đó là n0t đại tỷ… ss cũng là một trong số những người ủng hộ em ngay từ đầu.. Dạy em quăng bomb, ném lựu đạn, lưu manh, côn đồ, phá làng phá xóm.. toàn là điều hay hết á T__T… Cả nhà, ai có thấy bạn Chuột bản chất đê tiện, cũng đừng quá khen nha, là nhờ ss n0t đó.. Hắc hắc hắc..

Sau nữa là ss Piggy, ss toàn giựt tem nhà em, còn em thì muốn mang cả rổ tem cho ss cũng được :P… Thanks ss vì hay kể chuyện vui cho em nghe😛..

Quan trọng không kém là b0l iêu… Chuột oanh tạc nhà b0l hơi nhiều, mà b0l phản kích lại cũng không kém.. Hé hé, con người mà mình rất chi là yêu quý đây mà :*

Dzà em VitaminB2, cảm ơn em đã vất vả giúp ss edit, mặc dù em cứ sr ss hoài làm ss méo mặt chẳng biết nói sao nữa á… Hự hự, chỉ biết nói: Sự giúp đỡ của em là niềm vinh hạnh của ta =] Hé hé hé hé…

E hèm.. còn nữa, không thể không nhắc tới vợ Shi iêu, vợ đã “trót dại” mà bị ta dụ dỗ.. sau khi dụ dỗ thì trót trao “lần đầu tiên” “___” cho ta… Vợ cũng đang bận rộn thi cử, thế mà vẫn giúp ta làm truyện.. Hức hức hức hức, nhà có dâu hiền vợ đảm là hạnh phúc vậy ó… >:D<.. Yêu xương vợ… Mong có ngày gặp vợ :P…

Và còn bạn Chj, ss LTPN *hê hê, tên em chỉ khác tên ss dấu chấm thôi :P*, ss Sophie… và nhiều người nữa đã comment or like ủng hộ em.. Chỉ một câu thanks là em đã vui rồi😛..

Ơ mà *giật mình nhìn lại*.. Cái màn tự kỷ của em nó dài quá cả chap truyện rồi…

E hèm.. Sắp tới em phải thi … Truyện mới đành phải gác lại vậy.. Chúc các 93-ers thi tốt nhé.. Chúc cả nhà hạnh phúc như Tiểu Mạn vậy…

Nếu bạn bình an, đó là trời nắng :P…

P/S: Còn một ngoại truyện Shi đang làm.. Post lên cho mọi người sau nhé😛

99 thoughts on “Chương 71.4: Nhà bên có sói- End

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s