Chương 70: Nhà bên có sói


Chương 70: Hôn lễ tiến hành thì….

 

“Kính hồ núi xanh thẳm mây thấp bay, giai nhân màn trướng ám miêu mi, ai đang hỏi quân sao chẳng về…” Ngồi trong xe, Tần Tiểu Mạn rên.

 

Cố Lãng cong ngón tay ngoáy ngoáy lỗ tai, “Chuyện tốt sắp tới, hát mấy cái não ruột này làm gì? Quân của em trở về làm tài xế cho em rồi đây!” Dọc đường đi, anh lái xe cực kỳ chậm, rất sợ ảnh hưởng đến cô. Thực khác với tốc độ phóng trước đây của hai người.

“Chẳng lãng mạn gì cả.” Tiểu Mạn bĩu môi, lần nữa tận lực giơ bàn tay trắng trơn của mình ra trước mặt anh lắc qua lắc lại, cô muốn nhẫn đính hôn, nhẫn đính hôn… “Em xướng không hay sao? An An dạy em đó, đại học cô ấy toàn xướng bài này. Không phải cô ấy lớn lên ở nước ngoài chứ, thi từ ca phú còn biết nhiều hơn em.” Nói đến người này, cô không khỏi có chút căm giận.

 

“Nghe như muỗi vo ve.” Cố Lãng nhãn thần nhàn nhạt đảo qua tay cô, đem toàn bộ chú ý đặt vào đường đi phía trước.

 

Tiểu Mạn theo dõi khuôn mặt nhìn nghiêng của anh một hồi lâu, ấp úng: “Cái kia, anh có chuẩn bị lễ hỏi không?” Cô suy nghĩ, tay khoác lên cánh tay anh, mau nhìn em, lấy giấy chứng nhận rồi mà cả nhẫn cũng chưa có!

 

Cố Lãng chậm rãi tấp xe vào ven đường, quay đầu nhìn sâu vào mắt cô, “Cả người anh đều là của em rồi. Em còn muốn lễ hỏi gì nữa?”

 

“Anh,” Tần Tiểu Mạn cắn cắn môi, không biết nên nói cái gì, sớm nghĩ rằng sẽ không dỗi nhưng mà nhịn không nổi. Tuy rằng ở trong tay đã có được điều còn quý hơn cả nhẫn…

 

**

 

Tiệm chụp ảnh đã sớm có người đợi sẵn.

 

Tần Tiểu Mạn nhìn cửa tiệm không một bóng khách hàng, túm ống tay áo của Cố Lãng, “Ở đây được không? Chẳng có ai cả, hay là tại kỹ thuật không tốt?”

 

Cố Lãng vuốt tóc cô, “Yên tâm, kỹ thuật tuyệt đối là bậc nhất.”

 

Ông chủ đứng một bên nghe bọn họ nói chuyện, đành đem nước mắt bi phẫn nuốt vào trong. Chưa từng thấy khách hàng nào bá đạo như vậy, chỉ cho phép mình bọn họ chụp. Ông bởi vì chuyện này đã bị khách hàng khác chỉ trích rất nhiều. Cuối cùng đành phải lấy tiền thù lao ra tự an ủi. Sau này, để Cố tổng làm quảng cáo miễn phí cho tiệm ảnh của ông cũng được…

 

Hàng loạt các loại áo cưới, lễ phục đủ mọi phong cách đều có, tất cả đều là Cố Lãng dựa theo sở thích của Tiểu Mạn để đặt làm. Vài bộ là do Cố Lãng miêu tả, vài bộ là do Lục Nhược thiết kế, giao cho phòng thiết kế của phu nhân C làm.

 

Tiểu Mạn nhìn đến hoa cả mắt. Cố Lãng vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của cô, “Vốn định mang em ra nước ngoài chụp ngoại cảnh, tiện thể du ngoạn luôn. Thế nhưng,” Anh nhìn xuống bụng cô, “Cha mẹ lo lắng, cũng đành ủy khuất em rồi. Thế này có vui không?”

 

Tần Tiểu Mạn trổ công phu sư tử ngoạm, “Những… cái này em đều thích!”

 

“Được!” Cố Lãng nhìn bộ dạng hưng phấn của cô, cúi đầu cắn cắn môi cô. “Tách tách” một tiếng, nhiếp ảnh gia đi theo bọn họ giơ ngón tay cái lên. Tần Tiểu Mạn ngượng ngùng, nắm lấy tay áo Cố Lãng, “Em còn chưa thay quần áo mà!”

 

Ông chủ tiệm ảnh đắc ý đầy mặt. Vốn dĩ, Cố Lãng dùng tiền bao tiệm ảnh của ông, trình độ nhất định đạt đến mức khiến anh ta vừa lòng, lại còn có chỗ phu nhân C “tài trợ” nhiều trang phục như vậy, ông lại càng có lãi. Tiếc là mấy món trang phục Cố Lãng đều muốn mang hết đi, không thì ông cũng muốn giữ lại một cái làm gia bảo.

 

Tần Tiểu Mạn nhào vào đống quần áo chất chồng. Trước tiên là thay hỉ phục. Nhìn Cố Lãng khẽ nhíu mày, Tần Tiểu Mạn lo lắng, “Thế nào, không được sao?”

 

“Được thì được.” Cố Lãng giữ lấy tay cô đứng trên bục thử giày, “Không cần đi giày đâu. Không tốt.”

 

“Không, em muốn đi.” Tiểu Mạn trong đầu toàn là cảnh trong thanh kịch, không đi hài làm sao mặc bộ này được!

 

“Vậy thì phải cẩn thận.” Cố Lãng đành đáp ứng.

 

Thay quần áo xong, Tần Tiểu Mạn kéo nhiếp ảnh gia, hởn hở trình bày ý tưởng của cô, “Cái này gọi là mơ thấy quay về thời đại nhà Thanh. Chúng ta lấy cảnh một người bị ngược, tôi từ bên này đi tới, Cố Lãng từ đối diện lại. Sau đó hai người gặp thoáng qua.”

 

“Không được, đây là kết hôn mà. Phải vui vẻ một chút!” Cố Lãng phản đối, “Giúp chúng tôi bố trí cảnh động phòng hoa trúc, uống chén rượu giao bôi.” =))

 

“Tục tĩu!” Tiểu Mạn không vui, cô vẫn muốn làm diễn viên ngược văn cơ!!!!!

 

“Nếu không,” Cố Lãng băn khoăn một chút, “Chúng ta ở chỗ cây cầu này gặp nhau, sau đó anh ôm em. Có thể tung hoa hồng ra được không?”

 

“Đừng tung hoa hồng. Giống phương Tây lắm.”

 

“Vậy hoa đào.”

 

Nhiếp ảnh gia nội thương, hai người này tục bỏ mi..a…!

 

Chụp xong mấy cái ảnh, Cố Lãng sợ Tiểu Mạn bị mệt, đỡ cô ngồi xuống một chiếc ghế mềm nghỉ ngơi. Bưng cốc nước ấm cho cô uống: “Thế nào, có mệt không?”

 

Đèn chiếu rất nóng, Tiểu Mạn uống nước xong, cúi đầu chậm chạp cởi dây buộc ra, “Chảy hết cả mồ hôi, nóng quá.” Nút buộc trên cổ buông lòng, cái cổ trắng như tuyết lộ ra trước mắt Cố Lãng.

 

Anh đã lâu không được ăn thịt. Mấy ngày nay, ngay cả miếng canh xương cũng không được uống. Nhìn chằm chằm cái cổ trắng nõn của cô, Cố Lãng thoáng cái đã mất bình tĩnh. Anh nuốt nuốt nước bọt, đói khát nhìn cô. =.,=

 

Cột sống Tiểu Mạn đột nhiên tê dại, cảnh giác ưỡn thẳng người, “Anh làm sao vậy?”

 

“Không có gì, chắc đói bụng.” Cố Lãng uống một ngụm hết nửa cốc nước.

 

Tiếp theo, Tiểu Mạn cos mỹ nhân ngư, rồi lại người đẹp ngủ trong rừng, cô bé lọ lem, công chúa bạch tuyết, blah blah…

 

Chụp ảnh xong, nhiếp ảnh gia đầu đầy hắc tuyến, đây là chụp ảnh cưới hay trình diễn cosplay?

 

**

 

Lúc về nhà trời đã tối, Tiểu Mạn ngồi vào trong xe, xoa xoa bụng, thở dài: “Đói quá!” Cố Lãng rất nghiêm túc gật đầu. Anh nghiêng người qua thắt dây an toàn giúp cô, không nghĩ tới cô lại giơ tay bá lấy cổ anh kéo xuống, bắt đầu hôn. Hôn còn không nói làm gì, bàn tay bất chính lại còn vòng ra sau lưng anh xoa xoa.

 

Cố Lãng cuống quýt quấn lấy môi cô, hôn cho đến khi cô phải thở dốc. Nhìn hai gò má ai đó đỏ hồng, tròng mắt mông lung, anh hận không thể đem cô nhập vào trong thân thể mình. Thế nhưng, anh chật vật đẩy cô ra, giọng nói thô ráp uy hiếp: “Để anh trấn tĩnh chút!”

 

Tiểu Mạn vẫn là không sợ chết hướng lấy người anh mà cọ, dán vào lưng anh, bàn tay vén áo len lên thò vào sờ soạng. Da thịt chắc nịch, theo mỗi nơi bàn tay cô chạm đến lại càng căng ra, cảm giác thật tốt…

 

Cố Lãng nặng nề thở, con ngươi đỏ hồng nhìn cô, “Muốn chết phải không?”

 

Tiểu Mạn vô tội nhìn anh, dáng vẻ tựa như tiểu bạch thỏ, khiến cho người ta muốn ăn tươi nuốt sống.

 

Cố Lãng vội trở lại ghế lái, vạn phần bội phục định lực của chính mình. Nhịn, chờ cục thịt trong bụng cô rơi ra rồi, xem anh lăn qua lăn lại cho chết cô đi!

 

Tần Tiểu Mạn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ cười trộm, Cố Lãng, biểu hiện tốt ghê! [Gào khóc, thỏ thoắt cái đã thành hồ ly giảo hoạt rồi]

 

Buổi tối, hai người ở cùng một chỗ xem TV, thanh mặc kịch hôm nay tập cuối. Cố Lãng bất đắc dĩ rút khăn tay ra cho cô lau nước mắt. Cửu Long tranh bá, tứ ca cuối cùng thành kẻ chiến thắng. Bát gia bị tước chức quyền, rồi bị trục xuất. Tứ gia vốn luôn mơ tưởng Bát phúc tấn đem lễ hỏi đến Bát gia phủ. Bát phúc tấn vốn xuyên qua mà đến không đành lòng chịu nhục, thắt cổ tự tử. Sau đó ít lâu, Bát gia cũng qua đời.

 

Tần Tiểu Mạn khóc đến kinh thiên động địa. An Nhiên bịt tai mang theo Lâm Lâm bỏ chạy sang nhà hàng xóm.

 

Cố Lãng dỗ cô, “Vẫn còn đoạn sau mà. Em lên mạng mà tra, hai người bọn họ còn gặp nhau ở hiện đại mà.”

 

Trong tiếng khóc và nước mắt của Tiểu Mạn, Bát gia và phúc tấn ở hiện đại lên sàn. Bát gia phúc hắc, lạnh lùng nghiễm nhiên trở thành Chính Thái nóng nảy, nữ chính cũng quay trở lại nguyên dạng cũng như tính cách. Hai người, dù đã mất ký ức, gặp lại nhau vẫn có cảm giác thân thuộc.

 

Bên tai thanh tịnh đi một chút, Cố Lãng lại thấy không quen. Anh nhìn Tiểu Mạn an tĩnh đến quỷ dị hỏi: “Làm sao vậy? Bọn họ gặp lại nhau, em mất hứng à?”

 

Tần Tiểu Mạn tức giận đến sắc mặt trắng bệch, chỉ màn hình, “Chết tiệt! Cái kết thối nát! Làm sao lại có thể như vậy chứ?”

 

“Như vậy không tốt sao?” Cố Lãng sờ sờ cằm, “Dù sao bọn họ vẫn muốn ở cùng nhau. Có gì là không được? Hai người cũng dằn vặt lẫn nhau lâu rồi, yên ổn sinh sống thì tốt. Anh nghĩ đạo diễn cũng không sai.”

 

“Như vậy sao được!” Tiểu Mạn nắm tay, oán giận nói, “Phải để bọn họ có ký ức của kiếp trước, như vậy mới tốt! Nếu không thế thì khác gì người thường? Làm em mất công theo dõi lâu như vậy, thất vọng quá đi!”

 

Cố Lãng còn muốn nói cái gì, lại thấy tâm tình cô kích động như vậy, cũng ngậm miệng lại. Vợ là lớn nhất, cô ấy nói cái gì thì là cái đấy!

 

**

 

Tiệc cưới được cử hành ở thành phố S. Đó là bởi vì Lục Nhược đã kịch liệt biểu thị, muốn đem thiết kế vĩ đại của anh vận chuyển bằng máy bay đến nhà Cố Lãng, đó là việc không thể, không thể, không không thể!!!!!!!!

 

Địa điểm tiệc cưới trang trí lạ mắt, toản cảnh nhìn giống như một con đom đóm. Có điều, ai cũng cho rằng như vậy, chỉ trừ Lâm Lâm….

 

Trước đám cưới một đêm, Cố Lãng dùng máy bay riêng đưa Tiểu Mạn bay lên không, nhu tình như nước, chỉ cho Tiểu Mạn nhìn, “Đó chính là thứ anh chuẩn bị cho em đấy. Còn nhớ đom đóm của chúng ta không?”

 

Tiểu Mạn cảm động cực kỳ, nức nở. “Nhớ, nhớ lắm.” Khi còn bé, nhà bọn họ ở bìa rừng, mùa hè có rất nhiều đom đóm bay. Cô luôn miệng gọi là đá quý, còn muốn ngồi lên đó bay lên trời.

 

Lâm Lâm đi theo An Nhiên lúc này đang nằm sấp xuống sàn kính thủy tinh, nhéo nhéo chiếc mũ sợi, sợ hãi đảo mắt, xuýt xoa, “Mẹ, con bọ hung thật lớn!”

 

Thân máy bay chấn động mạnh! Bạn Lục Nhược đang ở khoang lái gần như thổ huyết!

 

**

 

Ngày hôn lễ, trời trong nắng ấm, trời sáng khí trong. Từng nhóm khách mời đến. Tần cha và Tần mẹ đỡ Tần bà già nua khô quắt chậm rãi đi vào hội trường.

 

Tần bà biết tin Tiểu Mạn muốn kết hôn với Cố Lãng phát nóng nảy. Luôn miệng lẩm bẩm như vậy là không tốt, là phá mệch cách của tôn nữ nhà bà. Gả cho tiểu tử đó, sau này mệnh bị chồng bỏ. Bất quá, bà vẫn thu thập quần áo lặn lội từ xa tới.

 

Tần bà run rẩy đi, một bậc, rồi lại một bậc, rốt cục cũng tới được hội trường.

 

“Hoan nghênh đã hạ cố!” Tiểu thư đứng tiếp khách ở cửa khuôn mặt tươi cười đón tiếp.

 

Tần bà híp mắt quan sát hai người đứng đó, thở dài, “Thói đời ngày nay… Đàn ông cũng mặc váy. Nhìn là biết Cố Tiểu Lãng rõ ràng không đứng đắn. Cưới cháu ta còn phải tìm đàn ông đến bảo vệ. Phìiiii!”

 

Đợi đến lúc Tần bà đi thật xa là thật xa. Hai vị tiểu thư mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ngồi thụp xuống.

 

“Eh, bà ta nhìn ra chúng ta sao?” Tiểu Vũ vẻ mặt kinh hoảng, sờ sờ bộ ngực giả, “Cải trang kỹ lắm rồi mà! Xem mặt ta đi, quốc sắc thiên hương đó!”

 

Kính đen cười nhạo: “Ngươi á? Vừa nhìn đã biết là giả. Ta mang theo kính đen, người khác còn lâu mới nhận ra ta.”

 

“Phì, cái mặt to đoành của ngươi vừa nhìn đã biết là đàn ông rồi, lần nào đi với ngươi ta đều bị mất mặt!” Tiểu Vũ ác ý nói, “Nhị đương gia cũng thật quá đáng, nỡ bắt hai đại nam nhân như chúng ta làm loại chuyện này, truyền ra ngoài còn mặt mũi nào mà gặp anh em!”

 

Kính đen trấn an, “Được rồi. Coi như chúng ta may mắn. Hành tung của Aron bị Nhị đương gia tiết lộ cho tiểu sư muội của hắn rồi. Hiện tại hắn cả ngày trốn trốn tránh tránh. Chúng ta nhịn một chút ngày hôm nay là xong. Sợ là Aron sẽ bị tiểu sư muội kia ăn tuwi nuốt sống cả đời.”

 

Tiểu Vũ thở dài giả tạo, “Đúng vậy. Tiểu sư muội kia nắm trong tay công cụ truy tìm của Nhị đương gia, Aron có biến thành con gái cũng sẽ bị đào lên. Há há há há há!”

 

Tiệc cưới chính thức bắt đầu, tân lang tân nương lại không thấy.

 

“Cố Lãng, như vậy không sao chứ?” Tiểu Mạn tùy ý, vui vẻ để Cố Lãng dắt đi. Hôm nay cô rất căng thằng, càng căng thẳng lại càng không ngừng nôn. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Cố Lãng nhìn thấy đau lòng, giao lại hết cho Lục Nhược, rồi “trộm” cô ra ngoài.

 

“Không sao.” Cố Lãng cõng cô ra hoa viên, “Chờ em khỏe lên chúng ta lại đi vào.”

 

Tiểu Mạn im lặng. Cô thấy được sự xa hoa của hội trường, thấy được chỗ đó không chỗ nào không có hoa hồng,. nhận được rất nhiều lời chúc phúc từ người thân cũng như khách  mời. Thế nhưng, cô vẫn không có dũng khí để bước lên sân khấu. Cô ôm lấy cổ Cố Lãng, thấp giọng nói rằng: “Có thể không vào được không?”

 

Cố Lãng dừng chân, đặt cô lên chiếc ghế gỗ, quỳ xuống, nắm lấy hai bàn tay cô, rất nghiêm túc nói: “Tần Tiểu Mạn, con nguyện ý làm vợ của Cố Lãng chứ? Hắn sẽ suốt đời yêu con, bảo vệ con, tuyệt đời không rời con nửa bước.”

 

Tần Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn anh, mấp máy môi, không nói nên lời.

 

Cố Lãng lại hỏi lại lần nữa, “Con nguyện ý chứ?”

 

Tiểu Mạn khàn giọng nói: “Nguyện ý.” Dừng lại, đầu lưỡi cô muốn đông cứng, ấp úng hỏi: “Anh có nguyện ý làm chồng em không? Em sẽ, cũng sẽ yêu anh.” Cô còn muốn nói nữa, có điều trong đầu trống trơn.

 

“Anh nguyện ý.” Cố Lãng rất chăm chú nói, lại lụ khụ vài tiếng, “Bây giờ, mời tân lang và tân nương trao nhẫn.”

 

Cố Lãng dường như có phép thuật, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung, chậm rãi mở ra. Tiểu Mạn kinh ngạc thảng thốt nhìn bên trong, chính là chiếc nhẫn bị ném đi! Anh đeo nhẫn vào tay cô, dịu dàng nói: “Anh đã đi tìm lại nó. Vì nó, anh phải tình nguyện để Nam Tử sai khiến suốt hai năm trời!”

 

Tiểu Mạn nức nở nói: “Em quên chuẩn bị nhẫn cưới rồi. Em, em thật vô dụng mà..” Cô rất ảo não, thật sự không nhịn được.

 

Cố Lãng vuốt tóc cô, từ một chiếc túi khác móc ra một chiếc hộp, bên trong là hai chiếc nhẫn kim cương, “Đây là cha em đưa cho anh. Em để quên ở nhà.”

 

Đó là hai cái nhẫn cha mẹ hai nhà hùn tiền mua, cuối cùng đưa cho con trai con gái làm lễ vật kết hôn.

 

Tần Tiểu Mạn ngốc nghếch đeo nhẫn vào cho anh. Phía bữa tiệc có tiếng động, chẳng biết ai đã đốt pháo hoa, nhất thời cả bầu trời đỏ rực. Cố Lãng nắm lấy tay cô, cười nói: “Aizza, ở góc này nhìn không rõ, vốn lên trên kia có thể nhìn thấy toàn cảnh.”

 

Tần Tiểu Mạn nhìn chằm chằm màu sắc biến ảo trên bầu trời, thấp giọng nỉ non: “Như vậy là đủ rồi, thật đấy!”

 

“Nha đầu ngốc.” Cố Lãng ôm cô vào lòng, “Em sao dễ dàng thỏa mãn vậy? Anh chuẩn bị nhiều như vậy, lúc này chỉ tiện nghi cho khách khứa, cho bọn họ có dịp tham quan miễn phí rồi.”

 

Tiểu Mạn thỏa mãn híp híp mắt, “Em tuy bất tài, nhưng rất tham lam, muốn độc chiếm cả thể xác lẫn tâm hồn anh. Anh là của em rồi.”

 

Cố Lãng cười khách khách, cúi đầu hôn cô, “Phải, anh là của em.”

 

 

*Tèn tén ten….

 

 

31 thoughts on “Chương 70: Nhà bên có sói

      • nghĩ đến phim Tiểu Mạn b0l lại nhớ đến bộ truyện ngược đầu tiên b0l đọc
        bộ đầu tiên b0l đọc cv, tuy không hiểu lắm, nhưng khi anh nam chính chết vẫn mất một giọt nước mắt
        lúc anh lấy tim của mình ra người yêu của cô kia T_T, thương lắm đó, bộ ngược cổ đại đến bây giờ vẫn để lại trong tâm trí b0l, có lẽ cũng là bộ ngược xuyên khôngmà b0l thích nhất T_T
        Về sau anh nam chính cũng gặp lại nữ chính ở hiện đại, nhưng hai người vẫn nhớ những ký ức của kiếp trước, nói chung truyện đủ ngược “tâm” để giết chết trái tim yếu mềm mới bắt đầu đọc ngược của b0l T_T
        ôi truyện sắp kết thúc rồi, mong chuột sớm chọn được 1 truyện chuột yêu thích ^_^ iloveu :*>

  1. Thanks nàng. Vừa đọc Sai phi dụ tình bên nhà Kún Nhi, đang ngồi một góc tự kỷ, đọc được chap này thấy ấm áp quá🙂

  2. “Tiếp theo, Tiểu Mạn cos mỹ nhân ngư, rồi lại người đẹp ngủ trong rừng, cô bé lọ lem, công chúa bạch tuyết, blah blah…Chụp ảnh xong, nhiếp ảnh gia đầu đầy hắc tuyến, đây là chụp ảnh cưới hay trình diễn cosplay?”
    => xin bó chiếu ^:)^. Chị như bị thiếu tuổi thơ ý😐. Mình mà là ông chụp ảnh mình lột hết cả 2 người ra chụp khỏa thân và XXX cho biết đời =)). Lấy ảnh nửa người của hai người ôm nhau nhưng hở lưng làm ảnh biển quảng cáo =))))))))))

    “Nhịn, chờ cục thịt trong bụng cô rơi ra rồi, xem anh lăn qua lăn lại cho chết cô đi!”
    => Có ai nói con mình như thế này ko😐. Cố mà chờ Lãng ca ạ :”>. Em cũng mong chờ đến cảnh đấy lắm :X:X:X

    ” Vợ là lớn nhất, cô ấy nói cái gì thì là cái đấy!” => chẹp [-(, anh cũng chỉ là 1 thằng đàn ông bình thường thôi :-.

    Cố lên, còn 2 chap nữa thoai😀. Truyện em rứa :-<

      • ặc😐. Sao com của em chỉ có mỗi câu này, có còn dài dài nữa cơ mờ :((
        Ức T__________T. Làm hỏng hết cảm xúc của người ta. Com rõ hay cuối cùng bị cắt. Ứ thèm com nữa :((

        Tks vc Chuột Shi :X

  3. Aaaaaa,chết cười với cái màn anh chị chụp hình cưới nha =)))) bạn Cố Lãng thích cảnh động phòng thế ư?há há..
    Nhìn 2 ng thề ước và trao nhẫn cho nhau thật là cảm động,oa oa,ss cũng mún mình đc vậy nha,huhu.
    À quên *kéo áo * *kéo áo Shi* *chọt chọt* 2 ng là vợ chồng vậy trc khi cưới có thề ước giống vậy k?hí hí
    Thanks C và gia quyến a

  4. Pingback: mới và đỉnh :p « … beauty simplicity …

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s