Chương 65: Nhà bên có sói


Chương 65: Ngả bài…

Cho tới khi màu hồng trong đầu óc ngả ngớn nhạt dần, thần trí của Tiểu Mạn cũng dần thanh tỉnh, hô hấp cũng dễ dàng hơn, Một luồng nhiệt ấm áp di chuyển trên thân thể, lưu lại tiếng thở dốc thoải mái của ai đó…

Mí mắt cô giật giật, muốn nâng lên lại hạ xuống, nhất thời tinh thần vẫn chưa hoàn toàn phục hồi. Chắc là đang nằm mơ… Dường như trong mơ cô đã biến thành một con mèo lưu manh xấu xa, bám riết lấy Cố Lãng không chịu buông tay. Mỗi tấc da thịt đều bị dày vò, bởi vì không đạt được thứ mình muốn, liền rất hăng hái muốn chiếm đoạt, kết quả hai tay, a, cô thử động đậy một chút, vẫn đang còn. Sao tự nhiên lại nghĩ bị anh chặt đứt hai tay a, khó động đậy quá. Sau đó, sau đó, hình như là dính lấy trên người anh lăn qua lăn lại đến lúc mồ hôi nhễ nhại mới thực sự hết sức lực.

“Tiểu Mạn, em thấy sao?” giọng Cố Lãng nghe có phần mờ mịt. Tiểu Mạn rốt cục cũng mở mắt ra nhìn người đang ngồi bên nàng, rồi lại vội vã nhắm mắt lại. Trái tim “thình thịch” đập loạn xạ. Vừa rồi nhìn qua, có vẻ như đang ở bệnh viện, ế, vậy cái cảnh dâm đãng ngập trời kia chẳng lẽ là thật sao? Ông trời ơi, Tiểu Mạn kéo chăn định che mặt lại, bản thân rõ ràng rất sảng khoái, chỉ sợ là Cố Lãng không được thỏa mãn, lỡ để anh biết tỉnh lại rồi, có khi lại bị anh tìm cơ hội, chẳng phải bị anh luyện tới chết sao!

*Ôi má ơi, Mạn tỷ chong xáng của em =))*

Chăn còn chưa kéo lên đến măt liền bị chặn lại. Tần Tiểu Mạn mở mắt nhận mệnh, cực kỳ xấu hổ nhìn bàn tay thon dài, khớp xương rắn rỏi, đặt lên mặt, che mất một phần ánh sáng, ôi cái bàn tay giống trong mơ, thực sự là… khêu gợi muốn chết. A a a, chỉ dựa vào mỗi bàn tay đã dụ dỗ dục niệm của cô, cô thật là phải đi ăn chay rồi. Tần Tiểu Mạn che mặt, xấu hổ rồi lại xấu hổ.

Chủ nhân của bàn tay kia rất không phối hợp giật hai bàn tay đang che mặt của cô ra, khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, đến cả hơi thở cũng có thể cảm nhận rất rõ, “Sao mặt lại bắt đầu đỏ rồi? Nam Cung Yến, lại đây xem xem, hay là thuốc lại tái phát?”

Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn nữ bác sĩ mặc blouse trắng  lại gần. Một hơi nóng có vị chua xót từ tận đáy lòng phun thẳng lên lồng ngực, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của cô. Cô đố kỵ rồi nha!

Vừa đẹp lại vừa có khi chất, trời lạnh mà mặc một cái váy ngắn chưa đến đầu gối, da thịt trắng nõn thật là dụ người. Bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo blouse trắng, trang phục phô bày hấp dẫn.  Đã thế, cô ta lại vô cùng tự nhiên kéo tay Cố Lãng, vô cùng thân thiết đụng chạm với anh, cười nói: “Có phải là lại bất tỉnh nữa không?”

Cố Lãng nhíu mày giục: “Mau nhìn xem!”

Nam Cung Yến khom lưng tới trước mặt Tiểu Mạn nhìn một chút, rồi lại túm lấy cổ tay cô, nghiêm túc nói: “Ừm, tim đập quá nhanh, máu vận chuyển quá nhiều, chảy ngược lên não, bệnh trạng thật đúng là…”

“Là sao?” Không đợi người trả lời, Cố Lãng đã không chút thương tiếc đẩy cái cô bác sĩ xinh đẹp kia ra, nắm cổ tay Tiểu Mạn, đỡ cô dậy, dịu dàng ôm vào lòng, “Tiểu Mạn, là anh không tốt! Đều tại anh, anh không nên lừa em. Mấy người kia đều là bạn anh quen ở bên này, bọn họ biết em từ chối anh mới cố ý giúp anh đem em trở về. Không ngờ lại làm em bị thương. Anh là đồ khốn nạn, là anh không xứng với em. Xin em nghìn vạn lần đừng có việc gì! Bây giờ em không chỉ có một mình nữa, cố gắng lên, không phải vì anh, cũng là vì cục cưng của chúng ta, Tiểu Mạn…”

Tiểu Mạn hoảng sợ, bánh răng thần kinh trong đầu gian nan khô khốc quay vài vòng, rốt cuộc cũng tiêu hóa được ý tứ của Cố Lãng. Hóa ra bọn cướp cô gặp đều là bạn của Cố Lãng. Chỉ là, cô nghi hoặc nhìn chằm chằm người đàn ông đang ôm mình liên tục lầm bầm, phản ứng như vậy có phải là Cố Lãng không đấy? Không phải bình thường anh sẽ thản nhiên lạnh lùng một câu: “Tỉnh là tốt rồi.” sao?

Nam Cung Yến dở khóc dở cười lắc đầu, lụ khụ vài tiếng, “Em nghĩ cô ấy không việc gì nữa đâu. Mới vừa rồi đỏ mặt,” dừng một chút, nhìn bộ dạng ngơ ngác của Cố Lãng, vội bổ sung, “Khoa học gọi là xấu hổ.” Cô bất đắc dĩ lắc đầu, “Aron tuy rằng luôn luôn thâm độc, có điều cũng không phải kẻ không hiểu chuyện. Rượu kia không hại gì, bên trong còn có thành phần an thai, nói chung, vợ con anh đều rất bình an. Nhưng mà anh,” cô ác ý mím môi, cười nặng nề, “có cần phải sợ hãi đến mức đấy không?” Nam Cung Yến cho rằng, với cá tính của Aron, ngoài việc giúp Cố Lãng một tay, chắc chắn sẽ nhân tiện báo thù một tẹo. Thật ra, Cố Lãng hào hiệp ném nguyên bang C lớn như vậy vào tay Aron, trái lại làm hắn mất đi tự do nên mới tới đòi nợ.

Cố Lãng chậm rãi đẩy Tiểu Mạn ra, đỡ lấy hai vai cô tỉ mỉ nhìn một lượt, cúi đầu tựa lên trán cô, sau đó nắm lấy cái cằm cô giơ lên, nghiêng trái nghiêng phải nhìn một lúc lâu mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lại ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve  lưng Tiểu Mạn, “May là không có việc gì.”

Chua xót tích tụ trong lòng Tiểu Mạn thoáng cái bị một cỗ nhiệt khác mạnh mẽ xâm chiếm, một dòng nước ấm áp từ trong lòng theo từng mạch máu đến từng dây thần kinh, truyền tới đầu ngón tay, mũi chân, thậm chí mỗi sợi lông tơ cũng rất ấm áp.

Lúc này, cô nghĩ nói cái gì cũng là thừa, chỉ chậm rãi vòng tay qua ôm lấy anh, chậm rãi xiết chặt lại trấn an người đàn ông vốn mạnh mẽ lại ở trước mặt cô yếu đuối, hoảng loạn.

Nam Cung Yến cười cười rời đi, trong lòng dâng lên nỗi xót xa, yêu thích và cả ngưỡng mộ. Nếu như, nếu như cô có thể tựa như người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh thì thật tốt. Có thể như vậy, vòng tay ấm áp dày rộng kia còn có thể là của cô. Cô lặng lẽ đi ra ngoài.

Hai người cứ như vậy im lặng hồi lâu, Tiểu Mạn muốn rời ra, Cố Lãng lại không chịu buông tay, vùi đầu nơi hõm cổ cô mà hôn, đôi môi vẫn còn hơi run rẩy. Tiểu Mạn nghẹn ngào kêu lên: “Cố Lãng, em…”

Cố Lãng cuối cùng cũng buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô, nói: “Tiểu Mạn, anh muốn nói chuyện thẳng thắn với em.”

Giọng nói của anh rất nghiêm túc, Tiểu Mạn chợt căng thẳng, “Chuyện gì vậy?”

Anh lần tay bên hông, lôi bên trong bao da một khẩu súng đưa cho cô xem, thẹn thùng nói: “Đây là đồ thật.”

Nhìn mặt Tiểu Mạn không biểu tình, Cố Lãng cho rằng cái này chưa đủ sức thuyết phục, đành mặt dày tiếp tục nói: “Anh, anh thực sự không phải người tốt. Ra nước ngoài thì quen biết Nam Tử rồi vào công ty của anh ta, cùng tiểu tam giúp hắn thống trị bang C,” anh hơi cúi đầu, cong một ngón tay gãi gãi mũi, “Em biết mà, đàn ông vốn thích tranh đoạt.” Thấy Tiểu Mạn nhìn anh không chớp mắt, đành cắn răng, “Anh, ngoại trừ là tổng giám đốc lăng hiên, cũng là lão đại bên này. Nói trắng ra, là xã hội đen!”

“Có điều,” Cố Lãng mất bò mới lo làm chuồng thêm một câu, “Mấy hôm trước, anh đã đem toàn bộ quyền lực giao cho mấy người Aron, Tiểu Vũ, hiện tại, anh xuất thân trong sạch, chức vị cũng trong sạch. Chỉ là muốn giải quyết xong rồi mới trở về lấy em.”

Tiểu Mạn đẩy anh ra, khoác thêm áo xuống giường.

Vẻ mặt Cố Lãng buồn bã, ánh mắt vỡ vụn thành từng mảnh, bỗng dưng thấy lạnh ngay cả khi trong phòng có điều hòa. Tiểu Mạn bên cạnh ngồi chồm hổm đi giày, cái cổ trắng nõn cúi xuống. Cố Lãng nắm chặt tay, quả nhiên, anh bị người ta ghét bỏ rồi. Không cam lòng bỏ thêm một câu: “Anh không có giết người.” Nói xong lại càng thêm ủ rũ, thế nhưng, mấy chuyện dính tới pháp luật cũng từng làm, thỉnh thoảng còn trái pháp luật một tí.

Tiểu Mạn cần thận chống tay vào mép giường đúng lên, nhìn quanh một chút. Cố Lãng thấy cô lảo đảo, giơ hai tay ra định đỡ, có điều vẫn không dám chạm vào. Anh biết Tiểu Mạn trước tới giờ yêu thích chính nghĩa, bây giờ lại đụng phải người hắc bạch bất phân, xám xịt như anh….

“Dạ dày có đau không?” Cố Lãng thấy cô ôm bụng, khẩn trương hỏi.

“Cố Lãng,” Tiểu Mạn thương cảm nhìn anh, “WC ở đâu?”

“Ở bên kia.” Cố Lãng ngơ ngác chỉ vào đầu bên kia của phòng bệnh.

“Chân em đau,” Tiểu Mạn dựa vào lòng anh, “Anh bế em đi.”

Cố Lãng ngốc nghếch đờ ra một chút, cứng ngắc ôm lấy cô lại phòng vệ sinh, cô có ý gì? Anh đem gốc gác ngọn ngành kể cho cô, cô lại không phản ứng? Không phải là nên lạnh rung lên sao? Sau đó kêu cái gì “Anh là người xấu, không xứng làm cha!” Anh lắc đầu, đúng là phải như thế!

Vừa mới cúi đầu, Tiểu Mạn đã dướn lên cắn vào môi anh. Lực không lớn, môi bị hàm răng trắng đều đặn của cô chạm vào, ngứa, có chút đau nhức. Cố Lãng cẩn thận không đáp lại.

Trong tưởng tượng tình cảm nồng nàn lại quay về, Tiểu Mạn ngượng ngùng buông ra, đỏ mặt nói: “Anh, anh không phải nói… dù sao thì.. anh.. vẫn là anh mà, như, như vậy cũng được rồi.” Nói xong, cô thầm hận mình ăn nói vụng về. Muốn nói gì đó sâu sắc, mà lại chẳng biết nói thế nào. Aizzz, tác hại của việc học kém văn đây mà!

Cố Lãng nóng bỏng nhìn cô, cứ như đang hận không thể nuốt cô vào trong bụng. Tiểu Mạn vội nói: “Em muốn đi WC, nhịn lâu không tốt cho sức khỏe.”

Con sói già ruột gan được giải tỏa tức tốc bế thỏ mạn đang ôm trong bụng em bé đi vào nhà vệ sinh.

*

Bệnh viện tốt nhất bang C, hai người đàn ông  cởi trần, dáng người cao ráo, khiêng một bó hoa to tướng quỳ gối trước phòng bệnh 209 khoa phụ sản. Một người mặt mũi thanh tú khiến người ta yêu thích, một người đeo kính đen, ra vẻ hung thần ác sát.

Kính đen lo lắng hỏi: “Có thật là An tiểu thư nói như vậy không? Làm như thế này Nhị đương gia sẽ tha cho chúng ta?”

Tiểu Vũ bị người ta nhìn đỏ mặt tía tai, dù gì hắn ở bang C cũng thuộc hạng kiêu hùng, thế mà phải lưu lạc đến bực này. Hu hu~… Hạ giọng nói: “Ngươi nói nhỏ thôi, không sai, cứ như vậy,  An tiểu thư nói chịu đòn nhận tội, chắc chắn sẽ được giảm nhẹ. Nhị đương gia chọn hoa toàn chọn những bông trong số những cây già nhất, gai nhọn nhất, giết chết người mất.” Nhìn kính đen vẫn còn có chút nghi hoặc, Tiểu Vũ cả giận nói: “Ta đã giúp ngươi tỉa bớt gai đi, còn dám hoài nghi uy tín của ta sao, hử!”

Kính đen không nói gì chỉ nhún vai, thực sự là phải quỳ sao… Vì sao, vì sao ~~ Giúp người còn phải chịu khuất nhục?

Aron đi rồi, hắn và Tiểu Vũ dù thế nào trong lòng cũng không yên, liền gọi bác sĩ của Nam Cung tới, thả Tiểu Mạn và Cố Lãng ra. Nhớ tới lúc đó, Nhị đương gia áo quần lộn xộn, vẻ mặt ẩn nhẫn xuân tình không được giải tỏa, tấm tắc, thật đúng là… Tiêu hồn.

Nhưng dù sao thì, lửa giận không được bộc phát ắt sẽ trút lên người bọn họ. Bọn họ theo Cố Lãng cũng không phải một sớm một chiều, cái loại tiểu nhân như Aron cũng phải phục tùng chứ đừng nói đến hắn với cái loại không não như Tiểu Vũ kia. Cầu xin An tiểu thư giúp đỡ, nghe cô cười đắc ý. Bọn họ không khỏi toát mồ hôi lạnh. Nhị đương gia và An tiểu thư, oán hận chất chứa cũng đã lâu, lập tức đưa ra biện pháp làm khó bọn họ.

Cánh cửa im lặng mở ra. Tiểu Vũ và kính đen vội thẳng lưng, vẫn quỳ gối, cùng kêu lên: “Thỉnh Nhị đương gia trách phạt.”

“Hừ.” Cố Lãng chống tay, trừng mắt nhìn bọn họ. Hai người lập tức ngậm chặt miệng.

Cố Lãng cong miệng cười: “Cho hai người các ngươi một cơ hội…”

*Note: Min em ở đâu, mau về ;____;

39 thoughts on “Chương 65: Nhà bên có sói

    • e hèm,mất tem T^T thanks vợ chồng nhà C nha….Ss thích mấy anh giống xã hội đen ngầu ngầu nha =)))) hay C kiếm bộ nào liên quan tới xã hội đen làm đi *dụ dỗ-ing*

  1. =]] còn phải cởi trần sao =]]
    tưởng tượng anh kính đen cởi trần mà còn đeo kính =]] bịnh hoạn kinh khủng =]]
    thank C` nhé :*
    sắp tới lúc show hàng của bé Min sao *ngóng-ing* :X
    ____
    pai C` yêu, V đi học đây :*
    oáp, pùn ngủ wớ :[[

  2. hex b0l đâu có sửa nhà h đâu, vẫn dậm chân tại chỗ T^T tại đi học đó mà T^T *um um* mấy ngày không chạm được vào cái máy tính vì đi học thì phải ngủ đủ, mà ngủ quan trọng hơn, học thì không liên quan nhưng đến lớp mà đầu cứ như mổ thóc ấy xấu hổ lắm T^T
    thanks chuột và vợ chuột :*> *um hun cả 2 vợ chồng* (mềnh có lãi quá không nhỉ=]]])
    đọc chương này b0l có 1 thắc mắc, thắc mắc vô cùng tận, tại sao Tiểu Mạn lại giải được xuân dược vậy =]]]] hay tại b0l chưa đọc kỹ hay tại tác giả có ý sâu sa hay tại b0l có ý…. không quá trong sáng =]]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s