Chương 51.2: Nhà bên có sói (18+)



Chương 51: Lưu luyến (cont…)

**

*

“Cố Lãng, anh bị thương!” giúp anh cởi đồ, Tiểu Mạn mới thấy cánh tay trái của anh quấn băng, kinh hô một tiếng.

“Không có gì, chỉ là trầy da thôi.” Cố Lãng vô ý giật giật, lập tức ủy khuất nói, “Ai nha, đau lắm đó. Sợ là không tự tắm được.”

Tiểu Mạn đầu đầy hắc tuyến, cuối cùng đành làm người tốt: “Em giúp anh tắm vậy.”

Xả nước nóng đầy bồn, Tiểu Mạn đỡ Cố Lãng ngồi vào trong.

“Đừng lộn xộn, vết thương dính nước thì làm sao bây giờ?” Cô nỗ lực đè lại móng vuốt không an phận của Cố Lãng, cô đang giúp anh gội đầu, bọt xà phòng bắn tung tóe khắp nơi.

Tay Cố Lãng bị ướt, ngửa đầu đề Tiểu Mạn giúp anh xát tóc. Thân thể cô ở trước mắt anh, mùi thơm quen thuộc quấn lấy mũi anh, ra ngoài hơn một tháng, bây giờ mà còn có thể an phận thủ thường mới là lạ.

“Buông tay, em đi lấy vòi hoa sen!” Áo ngủ của Tần Tiểu Mạn đã bị người nào đó cởi hết cúc áo, ra sức kéo bàn tay đang mò vào trong ra, kiễng chân lấy vòi hoa sen. Muốn trả thù một chút, cô vặn vòi sen tới mức lớn nhất, cố ý xối vào mặt Cố Lãng.

“Khục khục, em,” Cố Lãng bị sặc, chống tay lên thành bồn đứng lên.

“Đáng đời, ai bảo anh lưu manh.”  Quần áo của Tiểu Mạn đều bị anh làm ướt, áo ngủ mỏng manh dính chặt lên người rất nặng, nhiệt độ cơ thể lại cao nên cực kỳ khó chịu. Xả tóc giúp anh xong, Tần Tiểu Mạn ném khăn mặt qua, “Anh tự lau tóc đi, em đi thay quần áo.” Chưa kịp đứng dậy, cổ tay đã bị Cố Lãng kéo lại, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, hơi nóng từ chỗ bị anh túm lấy lần theo cánh tay bò lên trên, chạy thẳng vào đại não.

**

Đã là đàn ông thì đều quen với việc cướp đoạt, mặc kệ là anh ta nhìn vô hại cỡ nào. Đây là chân lý, đối với đàn ông vừa nhìn đã thấy nguy hiểm, lại càng khục khục….

Tiểu Mạn bị Cố Lãng áp vào cửa nhà tắm, sự đụng chạm khiến cô hít thở cũng thấy khó khăn, chỉ có thể yếu ớt phản kháng, “Anh đừng, cha mẹ…”

Cố Lãng thẳng tay kéo chiếc quần vải của cô xuống, cánh tay mạnh mẽ ôm lấy thắt lưng mảnh mai, kéo cô vào trong lòng. Thân thể Tiểu Mạn dính lấy người anh, vô ý đụng vào vết thương của Cố Lãng.

Một viên đạn khiến tay trái anh bị thương, nói nặng cũng không nặng, nhẹ cũng không phải là nhẹ. Bị đụng như vậy, miệng vết thương đang khép lại bị nứt ra, đau khiến anh giật nảy người.

“Xin lỗi.” Tiểu Mạn hoảng sợ nhìn anh, “Làm anh đau sao?” vừa dứt lời, cô liền mắc cỡ muốn đánh vào đầu mấy cái, lúc này, sao lại nhắc tới mấy cái… như vậy?

Cố Lãng thẳng lưng đụng vào cô vài cái, thở hổn hển nói: “Đau lắm, đau chết đi được.” Vừa dứt lời liền tuột chiếc quần phiền phức ra khỏi chân cô, ném lên sàn nhà đầy nước.

Nửa người dưới của cô đã hoàn toàn trần trụi trước mắt anh, hai chân bị nâng lên lơ lửng khiến cô hoảng hốt, “A” lên một tiếng hai chân thon dài đã quấn quanh thắt lưng gầy gò nhưng đầy sức mạnh của người nào đó.

Trước lời mời gọi nhiệt tình như vậy, bàn tay Cố Lãng lướt qua lưng cô, dừng lại ở trên gáy, gầm nhẹ một tiếng, “Anh không nhịn được nữa.” rồi mạnh mẽ tiến vào.

Mặc dù vòng tay anh vẫn đầy bao bọc và che chở, lần này anh thực sự rất tàn nhẫn, làn da non mịn của cô bị anh đụng chạm đến tê dại. Anh thậm chí còn chưa cho cô có thời gian để thích ứng đã bắt đầu thô bạo thâm nhập.

Trước đây, tuy rằng đã quen cùng anh làm những việc này, vẫn đều rất có chừng mực. Còn bây giờ, anh tuyệt đối không hề thương hoa tiếc ngọc, một chút rồi lại một chút tiến vào sâu hơn. Anh gắt gao ôm lấy cô, tay chân quấn quýt không dời, chỉ muốn cứ như vậy ôm cô vĩnh viễn, không bao giờ, không bao giờ nữa… buông tay.

Tiểu Mạn cuối cùng cũng không chịu nổi, tiếng nói như vỡ ra cầu xin anh tha thứ, toàn thân cô tê dại. Bàn tay anh chốc chốc lại vô cùng bất chính sờ soạng, trêu đùa khắp người cô. “Đau, anh nhẹ thôi, chậm một chút!” Tần Tiểu Mạn đu trên người anh van xin. Cô mắc cỡ chết đi được. Trong phòng cách âm không tốt, anh lại làm mạnh như vậy, có muốn cho cô chút mặt mũi nào nữa không?

Cố Lãng nheo mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô, cúi đầu hôn cô, thừa lúc cô mở miệng ra để nói, đầu lưỡi anh đi vào, nuốt lấy từng chút nước bọt. Môi anh vẫn còn dán trên môi cô, mập mờ hỏi: “Nhớ anh không? Nha đầu.”

“Không nhớ, anh mau đi ra đi!” Tiểu Mạn nghĩ một đường nói một nẻo, yếu ớt đẩy anh ra. Anh trái lại càng đòi hỏi thêm, khiến cô cứ như vậy bao bọc lấy anh, yêu kiều phản ứng theo từng chút, từng chút một thay đổi trong anh. Nhắm mắt lại, có thể cảm nhận rất rõ “chất lỏng” của hai người dọc theo bắp đùi của cô trườn xuống, gặp không khí dần dần lạnh lẽo, bám lấy chân cô. Người nào đó vẫn còn chưa đủ, tiếp tục gia tăng ma sát.

Tiểu Mạn đột nhiên ôm chặt lấy Cố Lãng, vùi mặt lên vai anh thở dốc.

Cô xong, nhưng anh vẫn còn chưa xong đâu.

Quấn khăn tắm bao bọc lấy cô, Cố Lãng thong dong quay về phòng ngủ. Phòng khách ở ngay bên cạnh, Tiểu Mạn cực kỳ căng thẳng, chỉ lo cha mẹ không may đi vào.

**

Sau cuộc làm tình dữ dội ấy, miếng băng trắng trên tay Cố Lãng đều thấm đỏ máu. Tiểu Mạn khoác áo vào, vừa giận vừa thương xót, vội vã giúp anh thay băng.

Cô nhìn đống chai đống lọ trong túi của anh, “Anh thành bác sĩ từ lúc nào vậy.”

Cố Lãng tựa người lên đầu giường, ăn uống no say xong, rất thỏa mãn nói: “Phòng ngừa thôi mà.”

Tiểu Mạn khinh bỉ trừng mắt nhìn anh, chậm rãi quấn băng lên tay anh, lo lắng hỏi: “Rốt cuộc thì anh làm gì mà lại bị thương vậy? Còn nữa, mấy người lần trước đi theo Lục Nhược, sao lại gọi anh là Nhị đương gia? Cố Lãng, anh rốt cuộc là ai?” Cô hỏi rất nghiêm túc.

Cố Lãng hơi sửng sốt, giơ tay lên vuốt má cô, “Anh là anh mà.”

*Note: Tớ sắp thi tốt nghiệp rồi, mà để mọi người chờ thì thấy áy náy nên thông báo luôn là nhà Chuột nghỉ post truyện cho tới hết tuần sau nhé ^__^… *kiss cả nhà*… Chúc cả nhà vui vẻ ^__^!

40 thoughts on “Chương 51.2: Nhà bên có sói (18+)

  1. Chúc e thi tốt, mà thi tốt nghiệp ko phải quá lo đâu vì thi đại học quan trọng hơn. Năm ngoái ss thi rồi chỉ cần ko để giám thị quá chú ý là ok hihi. Good luck!!!!!!!!

  2. đáng lý nàng phải để sau khi thi xong hẵng post chap này chứ =]]
    để mọi người cùng chờ nó mới thú vị =]]
    thank nàng nhóe nàng ơi :* :*
    chúng ta cùng nhau thi tốt nào hơhơ
    chúc các bạn 93-ers thi tốt nhé :*

    • Nàng à, không biết giờ này nàng đang làm gì, nàng có thi tốt giống ta không? Ta đang nhớ và thương nàng nhiều lắm :”>..
      Comment đã dài, ta xin dừng bàn phím tại đây :”>..
      Tái bút:
      Thi xong hú hởn tiếp Shi nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s