Chương 51.1: Nhà bên có sói



Chương 51: Lưu luyến…

Đại gia tộc Nam Cung là gia tộc ngầm cắm rễ suốt mấy trăm năm nay ở Mỹ, sản nghiệp của họ không thể nói muốn chuyển nhượng là chuyển nhượng được. Bất kể là thế lực nào ở Mỹ, cũng phải vài phần nể mặt họ. Thế lực gia tộc sau khi được Nam Cung Quân Như tiếp quản lại càng nhanh chóng đạt tới đỉnh điểm. Một năm trước, Nam Cung Quân Như vô duyên vô cớ mất tích, Nam gia đột nhiên có người nhảy ra muốn thay hắn tiếp nhận sản nghiệp. Trong trận chiến này, thắng làm vua thua làm giặc, dùng thực lực để quyết định, tuyệt đối không nhắc tới chuyện nhường nhịn.

Nam gia cũng là một đại gia tộc trong giới hắc đạo, các phe phái lần này đều căng thẳng chờ Nam Tịch Tuyệt tự mình ra trận, đều chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Không ngờ người tới lại là Cố Lãng, thực khiến mọi người liên quan mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Không nói cũng biết, ba người của Lăng Hiên. Lão đại – Nam Tịch Tuyệt, trình độ năng lực khỏi phải nói, Nam gia tại bang C một tay do anh quản lý. Lão tam Lục Nhược – tiềm năng của Lăng Hiên, nổi bật nhờ năng lực sáng tạo! Hàng năm, các mẫu thiết kế do anh và Trần Thần sáng tạo liên tiếp khiến giới thời trang phát điên, ban đầu là ngạc nhiên bởi kiểu dáng cổ quái, sau đó lại khiến người ta thích tới mức phải có cho bằng được. Về phần Cố Lãng, nhắc tới anh, mọi người lập tức nhớ tới tài chính năm năm trước tại bang C đều do một tay anh thao túng. *Đầu đầy hắc tuyến* tác giả chém có quá tay không cả nhà “___”*

Năm năm trước, Cố Lãng bởi vì một viên đá quý tên là “Lady sky” mà ký giấy bán mình cho Nam Tịch Tuyệt, từ chối hàng loạt lời mời của các tập đoàn lớn khác, chính thức thành lập công ty Lăng Hiên. Khi đó Nam Tịch Tuyệt vì lý do gia đình, tình cảnh rất khó khăn, Cố Lãng liền nắm quyền tài chính của Lăng Hiên, bắt đầu gia nhập thị trường chứng khoán của bang C. Một số thế lực ám muội đánh đòn sau lưng, lại bị Cố Lãng đáp trả lại, thu vào một số tiền gấp vài lần thực lực tài chính của Lăng Hiên bấy giờ. Đồng thời cũng tác động gây nên sự tan vỡ của một số phe cánh, trật tự tài chính mới cũng vì sự kiện này mà một lần nữa được thiết lập nên…*Hoa mắt chóng mặt*….

Thế giới ngầm thẹn quá hóa giận, cho người đi dạy dỗ anh, lại không ngờ toàn bộ bị diệt sạch. Cố Lãng đánh một trận thành danh. Nham hiểm, tàn nhẫn, phong lưu. Tại bang C, Cố Lãng chính là đại diện cho ma quỷ.

Phe phái đua tranh, cuối cùng chỉ còn lại Nam Cung gia vẫn chưa thỏa hiệp với Lăng Hiên. Tại hội nghị cuối cùng, Nam Cung lão gia thân chinh đi đàm phán, tất cả mọi người đều tới đông đủ, lại phát hiện ra duy nhất Cố Lãng không có mặt.

Nhìn chằm chằm chiếc ghế trống bên phía Lăng Hiên, Nam Cung gia tức giận, “Đây là thành ý của Lăng Hiên sao?”

Trợ thủ đắc lực của Cố Lãng, Aron, không chút hoang mang mở laptop, bắt đầu kết nối với Cố Lãng, cung kính nói với Nam Cung lão đầu: “Tiên sinh, chúng ta có thể bắt đầu được rồi.”

**

Không chỉ có pháo của Tần gia, khi tiếng chuông báo nửa đêm ngân vang, khắp nơi, “Bùm bụp” tiếng pháo nổ, thỉnh thoảng lại có nhà bắn pháo hoa, “Xoẹt” một tiếng xé đôi bầu trời đêm, bay lên thật cao rồi trong nháy mắt nở xòe ra, sáng lạn cả bầu trời.

Tần Tiểu Mạn dựa sát vào trong lòng Cố Lãng, thật ấm áp. Cô giơ tay phủ lấy bàn tay vẫn đang bịt tai cô. Một bàn tay mềm mại, một bàn tay thô nhám. Đầu ngón tay khẽ cọ lên từng khớp xương, trong lòng hạnh phúc vô cùng. Quả nhiên, anh đã trở lại.

Biết cha mẹ mình ở nhà Tiểu Mạn, Cố Lãng cũng đi tới nhà cô luôn.

Trong thang máy, ngoại trừ hai người và Tần cha, còn có mấy đứa nhỏ chạy xuống tầng trệt xem pháo hoa, huých nhau cười đùa ầm ĩ. Cố Lãng lặng lẽ ôm Tiểu Mạn trong lòng, nhân lúc Tần cha không nhìn hôn lên tóc cô một cái.

Thấy con trai đột nhiên trở về, Cố gia vừa ngạc nhiên vừa sung sướng. Cố mẹ hận không thể nhào tới ôm lấy con mà hôn hít, có điều mặt bà cũng không phải mặt mo, lại còn lo Tần mẹ chế nhạo, hết sức bình tĩnh: “Lãng Lãng, con chưa ăn gì đúng không? Mẹ lấy bánh chẻo cho con ăn nhé.”

Cố Lãng xoa xoa bụng, “Mẹ ơi, đói chết rồi, lấy nhiều nhiều chút. Muốn về nhà nhanh cũng để ăn bánh chẻo mẹ làm thôi.”

“Cái thằng này!” Cố mẹ khấp khởi đi vào nhà bếp. Cố cha giả giận nói: “Nếu về sao không nói sớm, tự dưng hại mẹ con tốn nhiều nước mắt như vậy!”

Cố Lãng bưng một chén trà cho cha, “Cha, cha bớt giận!  Con đến phút chót mới có thể quyết định được mà. Căn bản cuộc họp bị hoãn lại hai ngày nên con tranh thủ về.”

Cố Lãng đói bụng, ăn ngấu ăn nghiến hai cái bánh chẻo to tướng. Cố mẹ yêu thương xoa đầu anh, “Ăn nữa không, trong bếp còn nhiều lắm.”

Cố Lãng khoát khoát tay, “Không ăn nổi nữa rồi.”

Cả Cố gia quây quần bên bàn ăn, Tiểu Mạn cũng không muốn chen vào, câu nệ ngồi xem TV.

Cố Lãng vặn thắt lưng, nheo nheo măt than “Mệt quá.” Cố mẹ vội nói, “Quay về phòng ngủ chút đi. Mẹ mua chăn mới cho con nữa đó.”

“Dạ.” Cố Lãng không xách hành lý, quay người đi ra cửa, chào tạm biệt Tần cha Tần mẹ, “Dì, chú, cháu về trước đây.”

“Nhanh về nghỉ ngơi đi.” Tần mẹ khoát khoát tay.

Tiểu Mạn chạy đi đóng cửa, Cố Lãng đứng trước cửa nhà mình, hướng trong phòng… ngoéo một cái. Tiểu Mạn toát mồ hôi, cái loại dụ dỗ trắng trợn như thế này, cũng chỉ có mặt dày như anh mới dám làm. Bạn Tiểu Mạn mặc dù rụt rè vẫn kiên quyết từ chối bị quyến rũ, đóng cửa lại.

Tần Tiểu Mạn trở lại phòng khách, ngồi một lúc cũng không yên, chợt thấy hành lý của Cố Lãng, vội đứng lên: “Cái kia, con mang qua cho anh ấy vậy.”

“Phiền Tiểu Mạn rồi.” Cố mẹ dịu dàng cười.

Tần cha che mặt, tiểu tử thối, chắc chắn là cố ý dụ dỗ con gái nhà ông mà.

**

Vào phòng Cố Lãng đúng lúc anh đang thay quần áo. Tiểu Mạn nhìn anh, hình như có chút kỳ lạ, hành động của anh hôm nay không được nhanh nhẹn cho lắm.

Nhìn một lúc lâu, Tiểu Mạn cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ không đúng, “Không phải anh thuận tay trái sao?”

Cố Lãng đang cởi dở cái khuy áo, chìa tay phải ra, “Cũng đúng, vậy em giúp anh đi.”

Tiểu Mạn nhìn cánh tay trái của anh, bĩu môi, “Tự làm đi, ăn no rửng mỡ hở?”

Cố Lãng chớp chớp con mắt xấu xa, bước qua chỗ Tiểu Mạn, tay phải ôm lấy cô, “Thật nhé, thế thì lát nữa anh cũng mặc kệ em.”

Tiểu Mạn đỏ mặt rồi, lát nữa, lát nữa cái gì? Cô không to gan đến mức dưới mắt cha mẹ hai nhà mà lại không an phận đâu.

*Note: Cut cut :)), vì sao phải cắt? Vì chương này dài mà hôm nay mình lười :”>… Và còn vì sao nữa? Đương nhiên là vì khúc sau là “tiểu biệt thắng tân hôn” rồi, cut thế cho cả nhà chờ :)).. Há há há há…

*Chạy mất dép*

*Quay lại hóng thêm một câu* Mặc dù hơi ảo nhưng mấy chuyện quá khứ được lôi ra rồi nhé😛, cả nhà biết vì sao anh ý bán thân đổi lấy viên đá quý hem :X…. Không còn ai ghét Cố Lãng nhà mình nữa nhé :X
Thanks bạn pt_kawaii đã góp ý, m` đã chỉnh lại thành bang C rồi :* 

37 thoughts on “Chương 51.1: Nhà bên có sói

  1. ký giấy bán mình =]]
    thank nàng nhóe :* :*
    ___________
    nàg ngừng post truyện thật tốt nha [đừng ai ném đá ta nhé ;;)]
    đỡ mất công ta cứ bứt rứt k yên hôhô
    nàng ơi, ta thích nhà mới, màu này đẹp mắt quá điiiii

  2. hứ hứ liệu chuột có lừa tềnh ss như lần nọ ko đó ????* liếc mắt nhìn con dao lần trước vẫn giắt thắt lưng chưa có cơ hội dùng tới mồn lẩm bẩm*
    ai nha, lại phải về mài sắc hơn một chút mới được
    thanks chuột nà, hức nhưng bà tác giả có phải chém quá dữ không nhể???

  3. Thank chuột! Ta hóng đến đoạn ‘tiểu biệt thắng tân hôn’ quá*cười gian*
    Đọc chap này thấy có từ ‘C châu’=> ta nghĩ edit thành ‘bang C’ (bang Carlifonia chăng?) sẽ hợp lý hơn(nói về nước Mỹ mà)^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s