Chương 48: Nhà bên có sói


Chương 48: Ý không ở trong lời….

Lúc chuông cửa vang lên, Tiểu Mạn đang ngồi ở phòng khách chat voice với Cố Lãng, anh một câu, em một câu cho bõ nhớ nhung. Tuần đầu tiên Cố Lãng sang bên kia đã lặn một mạch không sủi tăm, vất vả lắm mới thu xếp được một ngày cuối tuần để dành trò chuyện với bảo bối của anh.

Lúc này trở lại nước Mỹ tâm trạng so với trước đây không giống nhau. Trước kia, ở bên này hô phong hoán vũ, thực hiện ước mơ hoài bão thấy mình thực sự rất thành công, thỏa mãn vô cùng. Vậy mà bây giờ, chân vừa đặt xuống đất đã muốn lập tức trở về, có cả vạn thuộc hạ dưới trướng cũng không bằng ở nhà ôm vợ yêu ngủ. Cố Lãng suy nghĩ, không phải mình già rồi đấy chứ? Tư tưởng lơ đãng nhưng vẫn không quên dỗ Tiểu Mạn, “Lại che mất rồi, để gần lại một chút cho anh nhìn đi.” Cầm tách cà phê nhấp một ngụm, vuốt vuốt cằm, “Xem ra không có chuyện gì.”

“Thật không? Tiều tụy muốn chết đi được ấy.” Tiểu Mạn vuốt mặt mình, cầm cái gương lên soi soi, mấy ngày nay không ôm anh, ngủ không ngon, mắt thâm quầng hết cả rồi. Cô vừa mới tắm xong, quần áo bẩn không thèm giặt, lấy đại quần áo của Cố Lãng mặc vào. Thường ngày nhìn eo của anh rất nhỏ, thế mà lúc mặc quần áo của anh lên mới thấy rộng thùng thình, cổ áo cũng rộng nữa, miễn cưỡng lắm mới ôm được bả vai của cô, lúc nào cũng trực tuột sang một bên. Cô nằm sấp trước màn hình máy tính, cảnh xuân trước ngực không che lấp được cứ thế thập thò khiến cho Cố Lãng mới sáng sớm nhiệt huyết còn hừng hực được phen rửa mắt.

Chuông cửa vang lên, Tiểu Mạn đứng dậy định đi mở cửa. Cố Lãng lo lắng dặn cô: “Này, khoác thêm áo rồi mới được ra, nghe không!”

“Biết rồi!” Tiểu Mạn với lấy áo khoác treo trên móc, lúc cài khuy mới phát hiện mình từ nãy tới giờ bị ăn đậu hũ, quay sang mắng: “Sắc lang!”

*

Ngoài cửa ngoài Lục Nhược, còn có một cặp vợ chồng trung tuổi. Tiểu Mạn nhớ mang máng, hình như đây là cha mẹ Lục Nhược.

Cô đi dép ở nhà, trên người mặc áo khoác của Cố Lãng, rộng thùng thà thùng thình, nhìn cực kỳ nhỏ nhắn xinh xắn.

Theo con mắt nham nhở của Lục Nhược, cái cô này đảm bảo bên trong không mặc gì. Anh hơi mất tự nhiên sờ sờ mũi, mở to mắt: “Tiểu Mạn, đây là cha mẹ tôi, bọn họ đến là muốn cảm ơn cô.”

Tiểu Mạn vốn không nghĩ lúc này lại có trưởng bối đến, lúng túng chào hỏi: “Chào hai bác ạ.”

Lục cha, Lục mẹ cười cười. Tần Tiểu Mạn mời hai người vào phòng. Lúc Lục Nhược khom lưng cởi giầy, Tiểu Mạn túm lấy cánh tay anh, khẽ hỏi, “Sao tới mà không nói trước cho tôi biết?” Tư tưởng kính già yêu trẻ đã ăn sâu bám chắc trong lòng cô, tự dưng ăn mặc thế này tiếp khách thật không có ý tứ.

Lục Nhược phất tay, “Đi đi, đừng có mà đụng chân đụng tay. Đi thay quần áo đi.” Ló đầu nhìn vào phòng khác, vừa lúc bắt gặp ánh mắt mờ ám, tự tiếu phi tiếu của Lục mẹ, Lục Nhược tự dưng toát mồ hôi lạnh, cảm ơn thì cảm ơn, cũng đừng có ý gì khác. Anh không muốn chết không toàn thây đâu.

Tần Tiểu Mạn vào trong phòng ngủ thay quần áo, lúc đi qua phòng khách ngượng ngùng cười với Lục mẹ. Lục cha đang nói chuyện phiếm với Cố Lãng, còn có thể nghe thấy tiếng nói sang sảng. Lục cha và Lục mẹ nhìn còn trẻ quá. Tần Tiểu Mạn đột nhiên nhớ tới cha mình tóc càng ngày càng bạc, ừm, nhất định phải mua thuốc nhuộm tóc cho cha mới được.

Tiểu Mạn quần áo chỉnh tề bước ra. Áo len màu hồng nhạt cùng với quần thể thao màu xanh, tóc tai được chải gọn gàng cột đuôi ngựa. Cả người chính là hai chữ: Thanh xuân! Chính là cái loại thanh xuân non nớt muốn vắt ra cả nước.

Lục Nhược âm thầm cảm thán, thật nhìn không ra là cô ta đã hai tư tuổi rồi.

Lục mẹ thấy Tiểu Mạn, hai mắt sáng ngời. Cô nhóc này thật là gọn gàng sạch sẽ. Mới rồi nhìn nó cùng Lục Nhược cười đùa, xem ra tính khí cũng còn khá là trẻ con. Lại liếc mắt nhìn sang con trai nhà mình, nháy mắt một cái dường như rất vui vẻ. Trong lòng lại càng có chủ ý, thân thiết kéo Tiểu Mạn ngồi xuống bên cạnh, khéo léo hỏi thăm sở thích của cô.

Tiểu Mạn ngay từ đầu đã thấy lúng túng. Dù sao cô và Cố Lãng vẫn còn chưa kết hôn, tự nhiên ngồi như thế này với phụ huynh của bạn bè anh, cứ có cảm giác danh bất chính ngôn bất thuận. Thế nhưng, vừa mới nói chuyện với Lục mẹ hai câu đã phát hiện ra rất hợp cạ. Lục mẹ cũng ngồi nghe Tiểu Mạn kể chuyện mà thích thú cười to không ngớt.

Lục cha không biết nói chuyện gì với Cố Lãng, vẻ mặt rất nghiêm túc. Lúc nghe thấy tiếng Lục mẹ cười, không khỏi ngẩng đầu, sắc mặt rất ôn hòa: “Đừng quên chuyện chính đấy!” Lục mẹ vỗ đầu, “Ông xem tôi đi, chỉ mải nói chuyện thôi.” Bàn tay trắng nõn mở túi xách, lấy ra một cái hộp dài nhỏ, đặt lên đùi Tiểu Mạn, cười nói: “Nhìn cái này xem có thích không?”

Là một chiếc vòng trang sức bằng bạch kim. Tiểu Mạn ngây ngốc nhìn nhãn hiệu ghi bên trên, vội vã xua tay, “Cái này cháu không nhận được đâu. Đắt tiền lắm.”

Lục mẹ giữ lấy tay cô, thở dài: “Có quý cũng không so được với mạng người. Nếu không có cháu Hi Hi nhà chúng ta đã không cứu được rồi.”

Tiểu Mạn khéo léo hỏi thăm: “Hi Hi bây giờ thế nào rồi ạ?”

Lục cha mở miệng: “Vốn là Hi Hi nên tới cảm ơn cháu,  có điều,” nét mặt ánh lên một tia cười, “Hi Hi vừa mới sinh em bé, chúng ta cũng không nỡ để nó đi ra ngoài.”

Tiểu Mạn kinh ngạc há hốc miệng, vui mừng nói: “Thực sự chúc mừng. Lục Nhược, anh cũng không nói cho tôi biết.”

Lục Nhược miễn cưỡng cố gượng cười, lấy ra một điếu thuốc, đứng lên đi ra sân thượng: “Tôi đi hút thuốc.”

Lục mẹ có chút lo lắng dặn dò: “Đừng hút thuốc nhiều, có hại cho sức khỏe.”

Tiểu Mạn đột nhiên nhớ bộ dáng mất kiềm chế của Lục Nhược ngày hôm đó, nghi hoặc nhìn lên màn hình, Cố Lãng lắc đầu, ý bảo cô không nên hỏi nhiều.

Ngồi một chút, mấy người kia cũng muốn đi. Tiểu Mạn nhìn đồng hồ đã gần mười giờ, cũng không giữ lại.

Lục mẹ nắm lấy tay Tiểu Mạn không muốn rời, nói một câu khiến cô kinh hoàng: “Bác lúc nào cũng muốn có con dâu như cháu. Nhược Nhược, đối xử với Tiểu Mạn cho tốt vào, biết không?”

Lục Nhược bất đắc dĩ nhìn trời: “Mẹ!”

“Được rồi, được rồi, mẹ không giục con.” Lục mẹ đối với con trai trong lòng vẫn còn áy náy, cười cười kéo tay Lục cha đi xuống dưới lầu.

“Cô không cần phải xuống dưới nữa. Nếu không nhị ca lại tìm tôi gây sự bây giờ.” Lục Nhược giơ tay cản cô lại, ngữ khí có chút phiền muộn, “Chúng tôi đi đây, làm phiền rồi.”

“Lục Nhược,” Tần Tiểu Mạn rất nghiêm túc nhìn anh, “Anh không đẹp trai bằng Cố Lãng, tính tình cũng xấu. Giữa chúng ta tuyệt đối không có chuyện gì. Anh phải nhớ cho kỹ, tôi là chị dâu anh đấy.” *=))*

Lục Nhược thoáng cái cáu giận đến mức muốn giật tóc cô, cô… cái ánh mắt thương hại kia là có ý gì? Cô dám hạ nhục nhan sắc của anh sao. Tính tình xấu, có thằng đàn ông nào tính tình không xấu không? Lục Nhược anh đây là con người quang minh lỗi lạc cỡ nào, cỡ nào hử? Cái loại đàn ông như cô ta mới là loại tiểu nhân!

Thực sự là nuốt giận không xong, quay người lại, kéo Tần Tiểu Mạn ra một góc, chắc chắn rằng không bị Cố Lãng nhìn thấy, ống tay áo khẽ rung lên, giơ tay túm lấy mặt Tiểu Mạn, hét lớn: “CÔ LÀ CÁI ĐỒ NGU NGỐC!”. Bội phục Cố Lãng, cực kỳ bội phục, làm hàng xóm của cô ta bấy nhiêu năm mà vẫn không bị đồng hóa.

Lỗ tai Tiểu Mạn bị hét tới mức ong ong, nhìn Lục Nhược đi rồi, bất mãn day day trán, “Tôi nói thật mà. Có cần phải giật mình như thế không!”

Quay về nhà, khóa cửa thật kỹ, ôm laptop trèo lên giường, Tiểu Mạn chỉ chỉ vào mặt mình, lập tức mách Cố Lãng: “Anh xem, in hẳn mười đầu ngón tay luôn nhé! Đều tại Lục Nhược đấy!”

“Chờ anh về sẽ xử lý nó.” Người nào đó nghiến răng nghiến lợi nói. Nhìn thì nhìn không thấy, nhưng Lục Nhược hét to như vậy, không nghe thấy mới tài. Mặt của vợ anh mà lại để người khác muốn đụng thì đụng sao. *=))*

“Tiểu Mạn, khi nào em về nhà?”

“Dạ?” Tiểu Mạn ngồi lâu hơi bị mỏi, “Cuối tuần này, em đặt vé rồi. Anh không về ăn tết thật sao?”

Cố Lãng suy nghĩ một lát, gật đầu,

Tiểu Mạn thất vọng, “A” một tiếng, méo mặt nhìn anh, cái vẻ mơ mơ màng màng cực kỳ khiến người ta thương yêu.

Cô ở bên kia bây giờ là buổi tối, rèm cửa phía sau đã buông xuống rồi, lại còn con cún chết tiệt kia đang ườn mình, phơi cái bụng tròn quay ra ngủ nữa chứ. Quả nhiên, anh vừa đi nó đã được bò lên giường ngủ rồi. Cố Lãng chằm chằm nhìn thế giới nhỏ trên màn hình ấy, đôi mắt toát lên sự dịu dàng, đột nhiên trong lòng dấy lên một thôi thúc khó hiểu.

Bàn tay có chút run rẩy móc một cái hộp nhỏ đặt trong túi ra, nhắm mắt hít một hơi thật sâu, mở chiếc hộp ra, ngẩng đầu thật dịu dàng nói: “Tiểu Mạn, em…”

..

….

Im lặng một chút, Cố Lãng từ từ gấp laptop lại, không đành lòng nhìn người nào đó đúng lúc quan trọng lại dám ngủ gật. Đồ đầu heo, mới có hai phút mà cũng ngủ được, rồi lại nhịn không được mở máy lên, còn chảy nước miếng nữa, ngu ngốc!

Nói như vậy chứ có người nào đó vẫn cứ ngồi nguyên tại chỗ chằm chằm nhìn màn hình máy tính suốt cả đêm đấy.

*

Có tiếng người gõ cửa.

“Vào đi.”

Người mới tới cung kính cúi đầu, hai tay dâng lên một tấm thiệp mời, “Nhị đương gia, Nam Cung lão gia mời ngày hôm nay tới dùng cơm.”

“Ừ, biết rồi.” Cố Lãng bảo hắn để tấm thiệp lên bàn. Lúc người kia chuẩn bị đi lại bị gọi giật lại, “Giúp ta mua một bó uất kim hương.”

“Dạ.”

35 thoughts on “Chương 48: Nhà bên có sói

  1. lần nào đi học là k giựt đc tem ah T^T nhà C b h đông khách ghê lun a…. A Lãng định cầu hôn wa màn hình laptop xao chời??? ng j mà k có rồ-men-tịc j hết là xao?? Thanks C.

  2. To nhan nut like no cu bat dang nhap, nhung load mai cha dc, truyen thi hay, bu lai bang comt dc ko? :))))
    Day la chuyen sung nhi, ban dau tuong nguoc, anh nam9 dc tac gia benh vuc qua co, haixxxxxx, nhu bien thanh mot nguoi khac vay, ko the ghet dc.
    Thanks chuot nhieu nhe !!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s