Chương 46: Nhà bên có sói


Chương 46: Giày vải bông….

“Hắt xì!”

Sáng sớm tinh mơ, hội nghị ba sếp lớn, Lục Nhược ngồi mớm lên bàn làm việc của Cố Lãng khoa tay múa chân trình bày một đống chính sách quy định gì đó, mùi nước hoa gây gây của anh ta lao thẳng vào mũi Cố Lãng, Cố Lãng rút cuộc nhịn không được, hắt xì hơi một cái.

Lục Nhược gào to nhảy dựng lên, lau lau khuôn mặt tuấn tú của mình, “Anh hai, anh cố ý phải không!”

Cố Lãng bóp bóp trán, có chút mệt mỏi, “Cậu xịt cái của nợ gì lên người vậy, đi chùi sạch đi!”

Lục Nhược giơ tay lên hít hít ngửi ngửi, đảo mắt một vòng mới vỗ trán một cái, từ trong cổ áo rút ra một thứ, là một chiếc túi hương tinh tế màu đỏ, đắc ý đưa qua đưa lại trước mặt Cố Lãng, “Cái này— là của chị dâu cho đó nha!~~~~”

Nam Tịch Tuyệt đang ngồi một bên giở văn kiện ra xem cũng lấy một túi hương giống hệt như vậy đặt lên bàn, “Tiểu Mạn thật là tốt bụng, cũng tặng tôi một túi.”

Cố Lãng không khỏi đẩy ghế, vội tránh xa Nam Tịch Tuyệt ra một chút. Bịt mũi hờn giận nói, “Sao tôi không có.”

“Oài, anh không có sao!” Lục Nhược tròn mắt, giơ cái túi ra trước mặt Cố Lãng, “Chị dâu cũng tặng cho cả Trần Thần nữa mà. Tiểu đệ còn tưởng, đối với quan hệ của hai người, còn phải tặng anh cái túi bự nhất nữa chứ.” Nói xong đưa lên mũi hít hà, “Oa, thơm quá. Chị dâu nói là để cầu bình an, tránh ma quỷ.”

Nam Tịch Tuyệt nhàn nhìn lướt qua khuôn mặt đen xì của Cố Lãng, hỏi: “Đám cưới của Trần Thần, mấy người có tính gì không?”

Ngón tay thòn dài của Cố Lãng gõ gõ lên mặt bàn, giọng nói đầy sát khí: “Tùy.”

“Nghe em nói này, chỉ cần đóng gói anh hai lại gửi cho hắn là hắn ta lập tức tình nguyện kết hôn.” Lục Nhược tiếp tục không sợ chết kiến nghị.

“Nam Tử, không có chuyện gì phải không?” Cố Lãng xắn tay áo đứng lên, gân xanh nơi cánh tay nổi lên cuồn cuồn.

“Ừm.” Nam Tịch Tuyệt uống một ngụm cà phê, nhắc nhở, “Mấy ngày nay tiểu tam xã giao hơi nhiều, kiềm chế một chút là được.”

Lục Nhược thấy tình thế không ổn, nhìn đông nhìn tây muốn lẩn. Cố Lãng làm gì có chuyện buông tha, túm lấy cổ áo anh ta lôi sềnh sệch vào trong phòng thay đồ.

Một trận ồn ào rồi cũng qua đi….

**

Cố Lãng chỉnh lại cà-vạt đi ra, thong thả lại bàn làm việc uống nốt tách cà phê, nách kẹp mấy tập tài liệu bước ra ngoài.

**

Tiệc đính hôn của Trần Thần được ấn định vào tối thứ năm, toàn bộ nhà hàng Nghê Thường đều được bao trọn. Thân là cấp trên, lại còn là “bạn thân”, Cố Lãng tất nhiên cũng nhận được thiệp mời.

Tần Tiểu Mạn đứng trước gương thử lễ phục. Bộ đồ này là Lục Nhược đưa cho cô, vải lụa màu rượu vang, chạm vào thấy mát lạnh, mềm mại, nhẵn nhụi. Chỉ là —-

“Cố Lãng, cái này hình như hở hơi bị nhiều?” Tiểu Mạn đứng xoay lưng trước gương, nỗ lực lắc lắc người kéo cái khóa áo, có điều, cho dù cố sức đến mức nào, lưng áo cũng chỉ che được một phần ba lưng của cô mà thôi.

Cố Lãng vốn đang đứng dựa tường thưởng thức quá trình thay quần áo của ai đó. Bộ lễ phục dán lên từng đường cong thanh tú của cô. Ngực của Tiểu Mạn không lớn lắm, có điều, Cố Lãng vuốt cằm, chỉ có anh mới biết được chỗ nào là hàng thật giá thật, rating bao nhiêu sao. Cặp mông săn chắc này. Ầy, cũng là nhờ công sức hồi bé ngày nào cũng đi tập thể dục buổi sáng với anh mà. Da cũng đẹp, trắng nõn mịn màng, vuốt ve rất thích tay. Nhất là cái lúc… kia, da trắng đầy những vệt hồng, cả người mềm mại, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống.

Tiểu Mạn quay sang hỏi đúng lúc tư tưởng của bạn Cố Lãng đang bay cao bay xa. Ho nhẹ một tiếng, anh lại gần quay qua quay lại cô hai vòng, tay nghề của tiểu tử Lục Nhược kia quả không sai. Thường ngày vốn nghĩ cô vóc người nhỏ, anh thường hay mua quần áo sáng màu cho cô, theo kiểu đáng yêu. Không ngờ, màu rượu vang gợi cảm này lại cực kỳ hợp với làn da trắng của cô, khêu gợi lên khí chất vốn tiềm ẩn.

“Không đẹp sao?” thấy anh không nói lời nào, cho rằng mình mặc rất xấu, khuôn mặt Tiểu Mạn có chút thất vọng xị ra.

Cố Lãng đi tới phía sau cô, rút cây trâm gài tóc ra, cầm trên tay lọ sáp vuốt vuốt lên tóc. Tóc cô vốn đã hơi xoăn tự nhiên, thường ngày không để ý chăm sóc nên bị ngả hoe một chút, lúc này vuốt sáp lên dưới ánh đèn lại rất mượt mà khỏe mạnh.

Cố Lãng quấn quấn tóc cô, tóc dài buông xuống vừa vặn che được phân nửa tấm lưng trần, cúi xuống ghé vào tai cô nói: “Đẹp. Nha đầu, em lớn rồi.”

Tiểu Mạn bất mãn vô cùng, bĩu môi quay đầu đi, thật là, không lớn lên mà có thể chịu nổi để anh ngày nào cũng lăn qua lăn lại sao? *:)), hai con sói già nói chuyện :))*

Lúc cô khoác tay Cố Lãng bước vào cửa Nghê Thường, một đám ký giả lập tức chen lấn xô đẩy nhau mà tới, vây quanh hai người bấm máy ảnh liên tục.

Tiểu Mạn căng thẳng túm chặt tay Cố Lãng, thấp giọng hỏi, “Bọn họ chụp cái gì vậy?”

“Anh nổi tiếng mà, đương nhiên là chụp anh rồi.” Cố Lãng cười xoa đầu cô, kéo cô vào bên trong.

Đám ký giả bị chặn ở bên ngoài, dài cổ hy vọng kiếm được một tấm vé. Lần này là phu nhân C nổi danh làm chủ hôn, những người được mời đều có thân phận “Quyền quý.” Ai cũng biết, không chỉ có giới doanh nhân tụ hội, cả những thân nhân từ nước ngoài cũng sẽ trở về. Đây chính là cơ hội tốt để bọn họ đào móc chân tướng.

Dù không thể sánh với tác phong ôn hòa củaCố Lãng,NamTịch Tuyệt hiển nhiên cũng không thua kém. Lúc anh bế con gái cưng xuống xe, đám ký giả đang nhốn nháo lập tức hóa đá. Này, bạn gáiNamtổng vì sao lại nhỏ như vậy? Ơ, cơ mà, nhìn tiểu cô nương kia giốngNamtổng như đúc, đừng nói là con riêng của anh ta chứ?

Lâm Lâm nhìn đám người xung quanh như hổ đói, sợ đến mức che kín hai mắt, trốn sau lưng Nam Tịch Tuyệt, “Cha, con sợ.”

Nam Tịch Tuyệt ngồi xuống, ôm lấy con gái vào lòng che chở, lạnh giọng nói: “Cút!”

Khi Nam Tịch Tuyệt bế con gái đi vào trong, đám ký giả liên can đã bị người của anh đuổi chạy xa tới cả trăm mét.

Vào phòng, Nam Tịch Tuyệt cẩn thận cởi mũ và khăn quàng cổ của Lâm Lâm, bàn tay rộng lớn đầy yêu thương xoa xoa cái trán ướt mồ hồi, “Lâm Lâm, nói cho cha nghe nào, con muốn ăn gì?”

Đôi mắt An Lâm Lâm lấp lánh nhìn quanh phòng khách một lượt, bỗng dưng rơi xuống một thân ảnh quen thuộc, vui sướng kêu lên: “Man ngư!” Lời còn chưa dứt đã chạy thẳng tới mục tiêu kia.

Tần Tiểu Mạn đang đứng ở bàn lựa đồ ăn. Thấy món bánh ga-tô mứt dứa mà cô thích, mắt sáng lên, lập tức lấy mấy miếng thật to bỏ lên đĩa của mình.

Cố Lãng cùng mấy người quen uống vài chén, quay đầu phát hiện Tiểu Mạn nhà mình đang ăn uống rất thoải mái, bước qua ôm lấy cô, khẽ búng vào miệng, “Ăn cái gì mà vui thế?”

Tần Tiểu Mạn nhìn Cố Lãng trước mặt mọi người mà hành động không nghiêm chỉnh tý nào, vội vàng đút cho anh một miếng bánh. Mứt dứa làm cực kỳ ngon, ngọt mà không ngấy, vừa bỏ vào miệng lập tức tan ra, mềm mềm dính dính. Cố Lãng chằm chằm nhìn vành tai trắng nõn của cô, liếm liếm môi vẫn còn chút vị dứa hôn một cái.

Tiểu Mạn hoảng hốt che lấy tai của mình, trừng mắt nhìn anh, đang muốn nổi giận thì đột nhiên có cái gì đó lao vào ôm lấy chân cô.

“Man ngư, man ngư!” một bé gái nhỏ nhắn bụ bẫm rất thân thiết ôm chân cô, lúng búng nói.

“Lâm Lâm!” Tiểu Mạn vừa ngạc nhiên vừa vui sướng kêu lên, đặt chiếc đĩa trên tay xuống, khom lưng bế cô nhóc lên, “Ai za, con càng lớn càng nặng.” Tiểu Mạn nhìn xung quanh một chút, “Mẹ của con đâu?”

“Mẹ không đến, con đi với cha!” Con nít thấy người quen thì rất vui vẻ, cọ cọ lên ngực cô làm nũng, “Man ngư, thơm quá!”

Tiểu Mạn làm mặt xấu dọa cô, “Gọi là dì Mạn, không phải là Man ngư. Dám gọi sai nữa, dì không thèm chơi với con!” rồi thơm chụt một cái lên cái má phúng phính của Lâm Lâm.

Cố Lãng bị bỏ rơi chằm chằm nhìn gương mặt Lâm Lâm, giống Nam Tịch Tuyệt tới chín phần, tự nhiên thấy ngứa mắt.

Nam Tịch Tuyệt nguyên bản lúc này cũng bưng một đĩa cá trình lớn bước tới, đặt xuống dưới bàn, nhìn con gái nhà mình dính chặt lấy vợ Cố Lãng vừa ôm vừa nũng nịu không rời, trong ngực cũng toàn một vị: Chua!

*Note: Man ngư = cá trình, dì Mạn = Mạn di. Lâm Lâm gọi sai tên của Tiểu Mạn, chắc anh Nam Tịch Tuyệt hiểu nhầm là con gái muốn ăn cá trình :D… Cái này là do mình hiểu thế, hé hé.

An Lâm Lâm quấn quýt lấy Tiểu Mạn, Nam Tịch Tuyệt và Cố Lãng đứng bên cạnh một lúc cũng bị mấy người khác tới kéo đi.

Tiểu Mạn thấy Nam Tịch Tuyệt đi xa rồi mới nhỏ giọng hỏi Lâm Lâm: “Mẹ con thế nào rồi?” Cô đã lâu không liên lạc với An Nhiên. Gọi điện thì không ai nghe, đoán rằng cô ấy đã  dời đi rồi.

Lâm Lâm cũng bắt chước giả vờ thần bí thì thầm: “Mẹ ở nhà.”

Tiểu Mạn kinh ngạc: “Cái gì, ở nhà?”

Lâm Lâm cắn ngón tay, “Là ở nhà của cha. Nhà to lắm. Mẹ đang ngủ.” Thấy vẻ mặt Tiểu Mạn ngây ngốc, Lâm Lâm giải thích, “Cha nói mẹ mệt, phải nghỉ ngơi cho khỏe.”

Tha lỗi cho cô đen tối. Tiểu Mạn nhìn trời, từ ngữ trong sáng đáng yêu từ lời đứa con nít sao vào đầu cô nó lại đen sì vầy. Tiểu Mạn nắm chặt tay, cô mà thấy An Nhiên, nhất định phải bóp chết cô ta. Cái cô này rốt cuộc có xem cô là bạn bè nữa không? Chuyện gì cũng không cho cô biết!

Lúc nhìn thấy phu nhân C trong truyền thuyết, Tiểu Mạn kinh hãi. Mẹ của Trần Thần, có phải hơi trẻ quá rồi không? Người phụ nữ ấy nhìn như công chúa vậy, đôi giày thủy tinh trong suốt, không búi tóc, không gài trâm mà buộc tóc đuôi ngựa. Dưới ánh đèn, nước mắt sướt mướt, cầm tay một cô gái tóc ngắn, đặt vào trong tay của Trần Thần, lúc này mặt mũi vô cùng tối tăm. Hai nhân vật chính sắc mặt đều không được tốt cho lắm. Tần Tiểu Mạn đứng dưới nhìn, có vẻ như nếu không phải phu nhân C giữ lại, hai người bọn họ dám đạp nhau ra xa cả vạn dặm lắm.

Bất luận thế nào, lúc thấy Trần Thần đeo nhẫn lên ngón tay vị hôn thế, sống mũi của Tiểu Mạn chợt cay cay. Cố Lãng đứng bên cạnh cô, đêm nay anh mặc âu phục màu đen, áo sơ mi bên trong màu rượu vang, cùng màu với cà-vạt, vẫn đẹp trai tới rối tinh rối mù như vậy. Anh đứng ngược sáng, cô khẽ tựa vào người anh.

Đan tay cô vào tay anh, từng ngón từng ngón một thật ấm áp, Cố Lãng chấn động, vội vã nắm chặt lấy….

….

Tiệc tan cũng đã quá nửa đêm.

Tần Tiểu Mạn đi vài bước đã không chịu nổi, ngồi lên ghế sofa. Đêm nay cô đi một đôi giày mới, cọ vào chân đau quá.

Cố Lãng nhìn xuống bàn chân đỏ ửng của cô, “Đợi một lát.” Bóng dáng cao lớn theo dòng người đi ra ngoài, rất nhanh đã không thấy đâu nữa. Vào giây phút anh biến mất khỏi tầm nhìn của cô, trong lòng đột nhiên chua xót. Phải chăng, hạnh phúc đến quá dễ dàng sẽ khiến cho người ta cảm thấy không phải sự thật? Vì sao, rõ ràng anh đang ở bên, vẫn sợ, chỉ một thoáng anh sẽ biến mất. Mà cô, cô vẫn chỉ có thể âm thầm yêu anh mà thôi.

Yêu một người rất nhiều, nhiều tới mức trái tim đau nhức khôn nguôi.

Lúc Cố Lãng trở về, đôi giày da đang đi đã đổi thành giày vải. Trên tay còn cầm một bọc màu xanh.

“Ở đâu ra vậy?” Tần Tiểu Mạn nhìn đôi giày trên chân anh. Loại giày này hổi nhỏ bọn họ thường hay đi. Tuy rằng kiểu dáng rất bình thường nhưng đi vào rất ấm. Giày là do bà cô tự tay làm, mỗi một đường may đều chứa đựng tình cảm người già dành cho con cháu.

Cố Lãng ngồi xuống trước mặt cô, mở cái bọc kia ra, “Sáng nay vừa mới lấy, là của bà nội em gửi tới. Anh ký nhận rồi bỏ lên xe luôn. Đi thử xem, ấm lắm.”

Cố Lãng đi đôi giày màu đen, đôi của Tiểu Mạn màu đỏ, Tần bà khéo tay thêu lên mũi giày vài bông hoa.

Sờ thấy bàn chân cô lạnh lẽo, Cố Lãng yêu thương, cau mày cởi đôi giày cao gót kia ra, “Sau này đứng đi loại giày này nữa, không tốt.”

“Đẹp mà.” Tiểu Mạn lầm bầm.

Cố Lãng lườm cô một cái, túm lấy chân cô giúp cô đi giày. Giày mới có hơi chật một chút, phải tháo dây giày ra mới đi vào được.

Nhìn anh cao lớn như vậy lại ngồi chồm hổm trên mặt đất giúp cô buộc giày, Tần Tiểu Mạn hấp háy mũi, cố ngăn cho xúc động không trào lên.

Đi giày xong, Tần Tiểu Mạn bước thử hai bước, thấy thật thoải mái. Cố Lãng cởi áo khoác mặc vào cho cô, ôm lấy cô đi ra ngoài, khẽ gõ lên đầu cô: “Này, nha đầu, em nếu không muốn làm công chúa, cứ nói cho anh biết.”

Tần Tiểu Mạn trong lòng ấm áp hẳn lên, anh thực sự quan tâm đến cô sao! Nhỏ giọng: “Anh không cười em sao?” Mỗi lần cùng anh đi ra ngoài tham dự tiệc tùng như vậy, cô lại sợ hãi. Dưới ánh đèn nói nói cười cười, Cố Lãng như vậy khiến cô cảm nhận được khoảng cách diệu vợi giữa hai người. Vốn quen với việc anh thay bạn gái như thay áo, bảo không lo lắng, thực ra chỉ là gạt người thôi.

Cố Lãng vuốt tóc cô, “Ngốc!”

Nếu em muốn là công chúa, anh sẽ là hoàng tử, nếu em muốn đi đánh cá, anh sẽ đi chăn trâu. Cho dù em muốn sống như thế nào, anh đều có thể sống như vậy. Chỉ có điều, đừng do dự, tuyệt đối đừng hết yêu anh, có được không?

*Note: Đọc truyện thấy không có phần nói về Trần Thần, thiếu thiếu sao ó, không biết mấy chương này có bị Vip hay thất lạc không nhỉ T__T

41 thoughts on “Chương 46: Nhà bên có sói

  1. “Nếu em muốn là công chúa, anh sẽ là hoàng tử, nếu em muốn đi đánh cá, anh sẽ đi chăn trâu. Cho dù em muốn sống như thế nào, anh đều có thể sống như vậy. Chỉ có điều, đừng do dự, tuyệt đối đừng hết yêu anh, có được không?”
    thích câu này, hi. ta vốn là xấu nữ mừ nên dị ứng với cái hoàng tử_ công chúa lắm. thích ngư_ phu hơn
    thanks chuột, lại đây ss xwong nào* moazzz chụt chụt *

      • haizz đamgs tiếc là ko có anh chăn trâu nào đẹp trai như ảnh nhưng biết đâu có ảnh đẹp hơn thì seo????
        hố hố hố
        chuột về đầu quân cho ss là hợp lý đó, ầy quên, phí bảo kê là 75% doanh thu nhé
        hé hé đã quyết rùi không quay đâu được đâu, hố hố hố

      • không sao không sao, ss cho chuột ghi sổ nợ mừ, cứ yên tâm yên tăm. nợ bao nhiêu cũng được, khi nào xác định chuột không có khả năng trả nợ ss sẽ tịch thu cái nhà tạm cũng được
        * mô phạt, quay đầu là bờ ai ngờ là…. con cá mập, hố hố hố *

      • *Lau mồ hôi* ss à, nhà ss đại phú đại quý, tấp nập vào ra, há gì phải tham luyến tệ xá nhà em … Em chỉ còn chốn này nương thân, vợ Shi nhà em nhỏ dại, con thơ còn chưa chào đời… Vì sao ss lỡ :((

      • ầy đùa thui đùa thui mừ, hứ hứ hứ
        nhưng vợ con chuột nếu kham ko nổi cứ hê ss một tiếng ss bao nuôi cho
        há há há * ta có vô sỉ quá không nhể??? kệ đê, không vô sỉ hổng phải ta, hahaha*

      • ta yêu nàng quớ đi *hôn hôn*
        *quay sang* quyết k bán mình

        __________
        thank nàng nhóe :*
        phải bám càng ss n0t để ở com ở phía trên =]]
        chap này nhiều câu sến vô bờ bến quá đi
        “Cố Lãng vuốt cằm, chỉ có anh mới biết được chỗ nào là hàng thật giá thật, rating bao nhiêu sao.”
        ta thích câu này =]] mình đen tối quá đi =]]

  2. thanks Chuột nhiều, thích Cố Lãng và Tiểu Mạn, thích cả câu “Nếu em muốn là công chúa, anh sẽ là hoàng tử, nếu em muốn đi đánh cá, anh sẽ đi chăn trâu. Cho dù em muốn sống như thế nào, anh đều có thể sống như vậy. Chỉ có điều, đừng do dự, tuyệt đối đừng hết yêu anh, có được không?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s