Chương 22: Nhà bên có sói


Chương 23: Chệch đường ray…

Tần Tiểu Mạn ấm ức, nước mắt lã chã rơi, Cố Lãng chỉ muốn tự tát vào miệng mình mấy cái, ý của anh hoàn toàn không phải như vậy!

“Tiểu Mạn, đừng khóc!” Cố Lãng muốn xuống giường lại gần ôm cô, kết quả bị Tiểu Mạn đẩy cho một phát, không đề phòng, chập choạng ngã xuống.

Tần Tiểu Mạn chạy ra khỏi phòng bệnh, ở hành lang gặp Nam Tịch Tuyệt cũng không để ý phép tắc, không buồn chào hỏi lấy một câu, vội vã bỏ đi.

Nam Tịch Tuyệt đến thăm Cố Lãng, thấy anh ngồi thất thần trên giường, không khỏi nhíu mày, “Hóa ra anh cũng có ngày này.”

“Ít lời đi.” Cố Lãng tức giận đấm xuống giường, “Cô ấy bỗng dưng lại làm loạn cái gì  thế không biết!”

Quả nhiên là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, Nam Tịch Tuyệt nhấc chân đá cho anh một phát, “Nghe tôi nói, Tần Tiểu Mạn muốn cái gì anh cũng không biết sao? Cô ấy muốn cái gì, đem lại cho cô ấy cái đó là được. Đừng giống như tôi, đến lúc muốn yêu chiều cô ấy, lại không thể được nữa.”

Cố Lãng hướng anh đấm một cái, Nam Tịch Tuyệt dễ dàng tránh được, “Tiểu Mạn không giống cô vợ  tính tình bướng bình của anh. Anh có thể dễ dàng tha thứ cho họ Tô kia cũng xem như quá rộng lượng rồi.”

Nam Tịch Tuyệt cười khổ, “Phải vậy không?”

Ngồi ở dưới khuôn viên bệnh viện, Tần Tiểu Mạn lầm bầm oán giận chửi rủa Cố Lãng đầu heo. Điện thoại trong túi rung bần bật, cô không thèm liếc mắt một cái lập tức bấm nút tắt. Đến lần thứ n, Tần Tiểu Mạn không nhịn được móc điện thoại ra, sắc mặt lập tức đại biến, run rẩy bấm nút nghe, “Mẹ?”

“Nha đầu chết tiệt, vì sao không nghe điện thoại của mẹ?” Tần mẹ hét lớn làm Tần Tiểu Mạn toàn thân toát mồ hôi lạnh.

“Dạ, con xin lỗi, có chuyện gì không ạ?” Tần Tiểu Mạn vâng vâng dạ dạ.

“Tiểu Mạn này,” Tần mẹ giọng nói có chút mùi dấm, “Mẹ nghe nói Cố Lãng mua biệt thự cho cha mẹ nó phải không?”

“À, vâng.” Tần Tiểu Mạn lóng ngóng đáp, có tiền giỏi ghê ta, đồ xa xỉ, lãng phí!!!!

“Tiểu Mạn, cha mẹ sống hơn nửa đời người rồi, cũng muốn nếm thử cảm giác ở biệt thự nó như thế nào. Mẹ nói, Cố Lãng có tiền, con hỏi nó xem, có thể mua luôn cho chúng ta một căn được không? Coi như sính lễ ăn hỏi của nó đi.”

“Mẹ!” Tần Tiểu Mạn oán hận, mẹ định đem con gái của mẹ đi bán đấy à.

“Đây đây, nói nhỏ chút.” Tần mẹ không thèm để ý, “Đừng nói với mẹ là hai đứa chẳng có gì với nhau nhé!”

Tần Tiểu Mạn ấp úng nói không nên lời, nghẹn ngào nửa ngày cũng không biết phản bác thế nào. Cô từ trước đến giờ vốn không biết nói dối.

Tần mẹ đầu dây bên kia đã vui vẻ đến mức nhảy dựng lên, nghĩ đến vinh hoa phú quý sau này mà cười híp cả mắt lại. Nuôi con gái thật là tốt. Mẹ mới nhát mấy câu đã lòi đuôi ra rồi. Tần mẹ hài lòng xoắn xoắn dây điện thoại, kêu ông chồng già đi pha một chén trà nóng cho nhuận giọng. Tần cha sắc mặt không hề tốt, con gái bảo bối, ngoan ngoãn, đáng yêu nhà mình làm sao lại bị tên sắc lang nhà bên ăn mất rồi. Ông đau lòng, đau lòng chết đi!

Cúp điện thoại, Tần Tiểu Mạn đem ấm ức trong lòng ném sang Cố Lãng, đều tại anh, không có việc gì lại đi khoe khoang.

….

Kết thúc trận đấu, đội Vương Tả và Lưu Kiểm đoạt giải quán quân, hào phóng mời mọi người tới Nghê Thường ăn chơi. Tần Tiểu Mạn vốn định ở nhà ngủ một giấc, trong lòng luẩn quẩn một lúc, lại không muốn ở cùng một chỗ với người nào đó vừa mới từ bệnh viện trở về, liền ngồi dậy thay quần áo, trang điểm một chút rồi đi ra ngoài.

Cố Lãng ngồi trong phòng khách, nhìn cô ăn mặc xinh đẹp, váy ngắn mát mẻ sắng sửa đi chơi, thực sự thấp thỏm không yên. Ngoài trời lạnh như vậy, cô ăn mặc hở hang như thế làm gì? Chồng ở ngay trước mặt, nhìn một cái cũng không nhìn, còn muốn đi ra ngoài lêu lổng? Thật không chấp nhận được mà!

Lúc Tần Tiểu Mạn khoác áo khoác lên, Cố Lãng cũng vội vã đứng dậy, vào phòng ngủ thay bộ áo gió, đi giày vào, tiện tay với lấy chùm chìa khóa, mở cửa đi ra.

“Hừ.” Tần Tiểu Mạn bất mãn kêu. Nghe thấy âm thanh tức giận của cô, Cố Lãng dừng lại, hơi nghiêng đầu nhe răng ra cười, hàm răng trắng đều đặn, nụ cười trong trẻo sáng chói câu hồn khiến Tần Tiểu Mạn lập tức thất thần, ngơ ngác đi theo anh vào thang máy. Hốt hoảng nhớ ra mình đang chiến tranh lạnh với anh, vội ho nhẹ một cái rồi quay mặt đi nơi khác, cố gắng tránh càng xa càng tốt ánh mắt đang nhìn mình chăm chú kia.

Trời bên ngoài quả thực rất lạnh. Cố Lãng cởi áo gió trên người chu đáo khoác lên vai Tần Tiểu Mạn, môi dán lên vành tai của cô, nhẹ giọng nói: “Đợi một chút, anh đi lấy xe.”

Tần Tiểu Mạn nhìn anh ăn mặc phong phanh, thân ảnh thon dài dần dần bị sương mù vây lấy, hình dáng đó khiến cô phảng phất liên tưởng tới hiệp khách trên phim. Cắn cắn môi, nắm chặt lấy áo anh, một mùi thuốc lá nhàn nhạt, cũng giống như anh, dịu dàng, trong trẻo nhưng lạnh lùng. Có thể không, chỉ cần anh đối với cô tốt như vậy, mấy lời kia không nói ra cũng không sao.

Ngồi trong xe một lúc lâu, bàn chân Tiểu Mạn vẫn cứ lạnh lẽo, tê rần đến không còn cảm giác. Đúng là tự mình hại mình mà. Cô ai oán nghĩ, biết thế đã không ăn mặc như vậy rồi.

Cố Lãng chậm rãi tấp xe vào lề đường, nghiêng người qua túm lấy hai chân cô.

Tần Tiểu Mạn hoảng hốt, không phải là anh muốn cưỡng ép cô đấy chứ?

“Đừng nghĩ lung tung, sẽ không lạnh nữa đâu.” Cố Lãng ngăn chặn suy nghĩ trong đầu cô, nhẹ nhàng cởi đôi giày, hai tay ôm lấy hai bàn chân lạnh lẽo, chậm rãi xoa. Nhiệt độ ấm áp cứ như thế truyền sang người cô.

Tần Tiểu Mạn đỏ mặt, cổ họng khô nóng, không khỏi liếm liếm môi. Hành động ấy rơi vào trong mắt Cố Lãng, tự dưng anh thấy đói bụng ghê gớm, chỉ muốn đem cô ra ăn ngay lập tức.

“Anh làm gì?” thấy mặt anh càng lúc càng gần, Tần Tiểu Mạn khẩn trương lui về phía sau, có điều, hai chân đang bị anh nắm lấy, tránh đi đâu cũng không tránh được.

“Tiểu Mạn, anh…” ánh mắt Cố Lãng nhìn cô không rời, vừa mới mấp máy môi đã giật mình muốn ngã nhào.

Có người bấm còi liên tục. Tần Tiểu Mạn ngoái đầu lại, chẳng biết từ lúc nào đã có xe đỗ lại ở phía sau rồi.

Cố Lãng gần như bốc hỏa, bất đắc dĩ buông cô ra, giọng nói khàn khàn có chút thương lượng, “Chúng ta về nhà được không?”

Tần Tiểu Mạn vội vã lắc đầu, “Không được, bọn Vương Tả đang chờ!” Đây là cơ hội tốt giao lưu tình cảm với  đồng nghiệp, cô không thể trọng sắc khinh bạn được!

Cố Lãng dù không tình nguyện vẫn lái xe đưa cô tới quán Nghê Thường. Lúc dừng xe, Tần Tiểu Mạn nghiêm mặt hỏi anh, “Cố Lãng, lúc nãy anh muốn nói gì?”

Cố Lãng cứng đờ, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, hài lòng vì lần này cô không tránh ra, “Không có gì.”

“Ừm.”

Vốn dĩ Cố Lãng đã tắt đèn nên trong xe lúc này khá tối, vì lẽ đó mà Tiểu Mạn không hề phát hiện ra, người nào đó hai tai đã đỏ bừng lên rồi.

….

Quán bar,

Mọi người đang vui vẻ chơi đùa, thấy Cố Lãng tới khách sáo một chút lại bắt đầu náo nhiệt như cũ.

Cố Lãng dùng mỹ nam kế đối với Tần Tiểu Mạn, sau lúc ở trên xe kia, lại càng bắt đầu tận dụng lấy cơ hội. Anh ngồi một chỗ không yên, liên tục ra hiệu bảo Tần Tiểu Mạn cùng anh trở vể, có điều, người nào đó cùng một đám chị em tám tung trời, hoàn toàn quên mất anh.

Trần Thần đang cầm mic thể hiện, giọng hát trong trẻo cất lên khiến người khác phải bái phục. Mấy đồng nghiệp nữ không tiếc lời cảm thán “Tiếc cho anh ấy bị người khác thay thế mất.” Tần Tiểu Mạn nghe được thầm cảm thấy may mắn là mẹ mình không có ở chỗ này. Nếu mẹ biết người tình trong mộng của cô bị đem gán ghép với Trần Thần, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Trần Thần nháo một lúc thấy buồn chán, rủ rê mọi người cùng nhau chơi trò chơi.

Có người đề nghị chơi giết người, mọi người nghe thấy đều nhớ lại quãng thời gian đại học vui vẻ trước đây liền xoa tay tán thành. Tần Tiểu Mạn hớn hở chạy tới tham gia, rốt cuộc bị cho ra rìa, nói cô chơi cũng được, nhưng chơi thì phải làm quan.

“Vì sao?” Tiểu Mạn phát giác mình bị bài xích, đáng thương túm lấy vạt áo Vương Tả, nhìn y hệt con cún nhỏ bị bỏ rơi. Làm sát thủ mới thích mà!

“Tiểu Mạn thân mến, tôi thề, việc này với nhân phẩm của cô không có tí quan hệ nào.” Vương Tả nghiêm túc vỗ vỗ tay cô.

Mấy người còn lại đều quay đầu đi chỗ khác, có người gan lớn còn quay sang liếc Cố Lãng đại nhân đang ngồi uống rượu với Nam Tịch Tuyệt một cái. Buồn cười, giờ chẳng nói cũng biết Tần Tiểu Mạn là người trong lòng Cố tổng, cô nếu làm sát thủ đi giết người thì không sao, lỡ có ai nhỡ tay giết cô, không biết bị Cố tổng chỉnh thế nào đâu. Tốt nhất là không nên tự chuốc lấy phiền phức!

Cãi chày cãi cối không xong, Tần Tiểu Mạn thấy khát nước, tiện tay cầm một cốc rượu uống cho nhuận giọng.

Nam Tịch Tuyệt đi rồi, Cố Lãng cũng không tị hiềm, khẽ ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cô chăm chú xem mọi người chơi đùa, cầm chai rượu rót cho cô một chén rồi lại một chén.

“Ok, trời tối đen mọi người nhắm mắt.” Tần Tiểu Mạn đã bắt đầu say, cô căn bản không uống được rượu, lười biếng ngả người ra sau, vừa lúc bị Cố Lãng ôm vào lòng, bàn tay không an phận thò vào trong áo, khẽ vuốt ve lưng cô.

Ghế dài nhiệt độ rất cao, bàn tay Cố Lãng chạm vào da thịt mềm mại sờ soạng một vòng rồi to gan dịch chuyển xuống dưới eo.

“Đừng.” Tần Tiểu Mạn cúi đầu kêu một tiếng, lắc lắc người bắt lấy bàn tay Cố Lãng. Thật không có liêm sỉ, nhiều người như vậy anh laị muốn giở trò với cô, cô vẫn đang còn chơi trò chơi mà!

Cố Lãng cuối cùng cũng không kiên nhẫn được nữa, thuận thế ôm lấy cô đi ra ngoài.

Từng giây từng giây một trôi qua, Trần Thần đang thành thật nhắm mắt rốt cuộc không nhịn được, hỏi: “Tần Tiểu Mạn, cô làm gì mà không đếm nữa? Tiếp tục đi chứ!”

….

Cố Lãng đã vài ngày nay không chạm vào người cô, thân thể bị dày vò không thôi. Ôm Tiểu Mạn say khướt, trên mặt anh tràn đầy vẻ tươi cười. Lần này, anh phải đòi đầy đủ cả vốn lẫn lãi mới được.

Vào trong xe, Cố Lãng điều chỉnh hệ thống sưởi đến mức lớn nhất, đưa tay cởi quần áo Tiểu Mạn rồi lập tức nhào tới ôm lấy cô mà cắn cắn gặm gặm một lúc lâu mới thỏa mãn ngắm nhìn làn da trắng nõn đã lưu lại không ít dấu vết của anh.

Tần Tiểu Mạn dịu dàng ôm lấy cổ anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hệt như cô bé ngây thơ đáng yêu ngày nào.

“Cố Lãng, Cố Lãng….”

“Đây, anh ở đây. Ngoan, thả lỏng một chút, thật chặt.” Cố Lãng dỗ dành cô, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

“Em…” Cô đỏ bừng mặt, đôi mắt trong bóng tối lấp lánh, nhõng nhẽo khẽ cắn lên vành tai anh, “Em, hình như hôm nay em phát hiện, em rất yêu anh!”

12 thoughts on “Chương 22: Nhà bên có sói

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s