Chương 21: Nhà bên có sói


Chương 21: Đại hội thể dục thể thao…

Sáng thứ năm, thông báo về hoạt động thể dục thể thao thường niên của Lăng Hiên được phát tới từng ban. Dân tình nhất thời “xúc động” đều xắn tay áo lên. Lần này, không chỉ là cơ hội tốt để đua tranh với các phòng ban khác, quan trọng hơn, quán quân còn được nhận một số tiền thưởng khá lớn. Tập đoàn Lăng Hiên có thể phát triển lớn như vậy, không chỉ nhờ vào điều kiện cơ sở tốt, mà còn là ở cách quản lý nhân sự rất khoa học, có tình có lý.

Trưởng phòng thiết kế Trần Thần, cao giọng phách lối, nói nhất định phải giành được chức á quân cả đánh đơn lẫn đánh đôi! Khiến các phòng ban khác nghe được cũng phẫn nộ. Nguyên do là bởi vì vấn đề tác phong của Trần Thần, phòng thiết kế vẫn bị xem là chốn âm khí nặng nhất, chỉ toàn nữ nhân với quái nhân.

Nữ nhân viên phòng khách hàng cũng tràn đầy lòng tin, trưởng phòng Bạch Mị nói muốn thể hiện hết khả năng của các nữ nhân viên, không chỉ dịu dàng hiền thục mà còn có vẻ đẹp mạnh mẽ.

Phòng tiêu thụ năm ngoái giành được quán quân, trước khí thế của các phòng ban khác, hệ số nguy hiểm mỗi lúc một cao khiến cho trưởng phòng Lưu Kiểm, đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, mắt kính trong suốt lóe lên quyết tâm cao độ, triệu tập toàn bộ nhân viên lại hội ý, quyết tâm bảo vệ danh hiệu danh dự này.

….

Cuộc thi vẫn chưa chính thức bắt đầu, mùi thuốc súng đã tràn ngập khắp nơi. Giờ ăn trưa, Lưu Kiểm và Vương Tả chạm mặt nhau, hai người giả tạo xã giao vài câu, “A, Vương Tả hôm nay sắc mặt cô hình như không được tốt nhỉ!” ánh mắt Lưu Kiếm đảo một vòng trên người Vương Tả, khẽ dừng lại ở chỗ bụng dưới. Vương Tả xấu hổ đỏ bừng mặt, ở trong lòng âm thầm hỏi thăm tổ tông mấy mươi đời nhà Lưu Kiểm. Bà đây năm ngoài thua ngươi chỉ là tại ý trời đùa giỡn thôi!

Năm ngoái, ở môn thi bơi lội, Vương Tả một đường tiến thẳng vào chung kết. Không ngờ, đến hôm thi cuối cùng, mẹ và chị không hẹn lại đến thăm, một làn máu đỏ tươi từ từ loang ra bể bơi. Lưu Kiểm phòng tiêu thụ da mặt dày đinh đâm không thủng, không từ thủ đoạn, vượt qua Vương Tả đang sửng sốt mà giành được quán quân.

“Làm gì có, làm sao so với trưởng phòng Lưu được.” Vương Tả híp híp mắt cười giả lả.

Giữa lúc các phòng ban đang ngấm ngầm phân cao thấp, cấp trên lại ra thông báo, lần này mỗi môn thi đều phải rút thăm, đặc biệt là đấu đôi, phải cùng người ở phòng ban khác kết hợp thành một đội.

Kết quả buổi chiều tan tâm, mọi người đều không về, lộn xộn đứng chờ rút thăm

Trần Thần phát huy tinh thần trưởng phòng, trước mặt toàn bộ nhân viên rút ra một lá thăm, kết quả, vừa thấy tên người ghi trên đó, không màng đến hình tượng to tiếng văng ra một từ: “SHIT!”

Vương Tả anh dũng cũng rút một cái, vừa mở ra xem đã hóa đá ngay tại chỗ, “F*** HIM!”

Phòng làm việc của tổng giám đốc, Tần Tiểu Mạn nhìn lá thăm ghi tên Cố Lãng trên đó, quay đầu nhìn người nào đó đang nhàn nhã uống cà phê: “Anh cố ý!”

Cố Lãng miễn cưỡng nhìn cô vẻ vô tội, “Cái gì? Anh cái gì cũng không đụng tới. Lá thăm không phải do em chuẩn bị sao.”

Tần Tiểu Mạn cắn môi tức giận. Anh đến giờ vẫn không biết mình sai, lại còn dám bỏ mặc cô nữa.

Cố Lãng nghĩ nghĩ, lần này Tần Tiểu Mạn hơi quá phận rồi, hai người đã rơi vào cái tình trạng này, cô còn tưởng tượng ra anh đi làm cái chuyện như vậy sao? Ba ngày liên tiếp bị cô đá ra khỏi phòng, anh cuối cùng cũng phẫn nộ. Bây giờ như vậy, sau này kết hôn không biết còn ra làm sao nữa! Anh hờn dỗi không thèm để ý tới cô. Nhớ tới tác phong hung bạo của dì Tần, Cố Lãng đầu đầy hắc tuyến, Tần Tiểu Mạn tốt nhất không nên giống như vậy.

***

Mâu thuẫn giữa hai người lên đến cao trào là do chuyện Cố Lãng đi mua nhà. Anh bỏ tiền ra mua một căn biệt thự ở thành phố S để cha mẹ hai nhà dưỡng già. Tiền cũng đã trả rồi, nhà ở khu Tây là chỗ cao cấp nhất, cơ sở y tế cũng đầy đủ. Kết quả lúc nói cho Tần Tiểu Mạn, cô lại buộc anh đem trả,

“Muốn mua thì mua cho cha mẹ anh, cha mẹ em em tự lo!” Tần Tiểu Mạn tức giận, chuyện lớn như vậy anh cũng không thèm hỏi ý kiến cô, có chút nào là tôn trọng cô không? Hơn nữa, làm như vậy là đụng tới giới hạn lòng tự trọng của cô rồi.

Cố Lãng lần này thực sự phát hỏa, anh không thể hiểu nổi, Tần Tiểu Mạn vì sao lại dùng dằng với anh như vậy? Sau này lấy anh, của anh không phải của cô sao? Phân biệt ranh giới rõ ràng như vậy, hay là vì trong tim cô vẫn còn nhớ tới cái tên tiểu tử Tô Lê Thâm kia, muốn quay lại với hắn ta?(*ngơ ngác* hai chuyện liên quan đến nhau hử anh?) Cố Lãng giận dữ, kết quả, sau một bữa cơm với tổng giám đốc Tứ Hải, Tô Lê Thâm kia đã bị Trầm lão gia một câu nói đưa sang tận bờ bên kia đại dương. (Editor phẫn nộ: Cố Lãng ca đê tiện!!!)

Ngày thi đấu cầu lông.

Không khí Lăng Hiên lúc này vô cùng náo nhiệt, có điều, khiến tất cả mọi người hưng phấn hơn cả là việc lãnh đạo công ty, sếp lớn sếp bé, tất cả đều tham gia thi đấu. Có cấp trên không những ngoại hình ưu tú mà còn có tế bào vận động xuất sắc khiến nhân viên lại càng thêm nhiệt tâm với công ty. Thậm chí, người ở công ty khác cũng nghe danh mà đến xem, thấy tài năng của sếp lớn Lăng Hiên chỉ muốn ngay lập tức đổi chỗ làm, có người còn thề, không phải sếp lớn không lấy chồng, không phải người đàn ông kia quyết không cưới.

“Chủ ý lần này rất được.” Nam Tịch Tuyệt nhìn thành quả cũng không keo kiệt mà tán dương.

Cố Lãng khẽ cười, đeo miếng bao tay vào tay trái, cầm vợt cầu lông đi về phía phòng thay đồ của ai đó…. “Nam Tử, trận nay tôi sẽ thắng.”

Nam Tịch Tuyệt ngồi xuống buộc lại dây giày, đứng thẳng dậy nghiêm nghị: ‘Còn khuya.”

“Ai cho anh vào!” Trong phòng thay đồ, Tần Tiểu Mạn vừa mới cởi áo ngoài, nửa người trên chỉ còn lại chiếc bra khêu gợi, bao bọc lấy phần mềm mại trắng mịn ở bên trong, nhìn vào gương thấy Cố Lãng tùy tiện đi vào, vội vã cầm lấy bộ đồ thể thao che lại.

Cố Lãng chống vợt, đứng tựa ở cửa, “Không phải che, cũng không phải là anh chưa thấy.”

Tần Tiểu Mạn cắn răng, vội vã thay áo. Do dự một chút đành nhắm mắt cởi thắt lưng, bắt đầu thay quần.

Cố Lãng nhìn cô thay đồ, cởi chiếc quần jean ra, đôi chân dài cùng cặp mông gọn gàng liền hiện ra trước mắt. Thân thể dã thú đè nén lâu ngày bắt đầu rục rịch đành lụ khụ vài tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác. Haizz, con gái lớn lên thật phiền phức, cô lúc bé có bao giờ cãi nhau với anh đâu.

“Đi thôi.” Tần Tiểu Mạn thay xong quần áo, nghi hoặc nhìn Cố Lãng, sao mặt anh ta lại đỏ lựng lên vậy?

Trận tứ kết nội dung đánh đôi, Cố Lãng, Tần Tiểu Mạn đấu với Trần Thần, Nam Tịch Tuyệt. Cả hai đội đều tập trung những nhân vật được chú ý nhất nên hầu như tất cả mọi người đều kéo đến xem. Một đội khác đang thi đấu chốc lát đã không còn người xem, ngay cả khi liên tiếp ghi điểm, trọng tài vừa lẩm bẩm đếm, vừa mắt nhẳm mắt mở hóng sang bên kia. Mấy trận đấu đơn phải tạm dừng để chạy qua cổ vũ.

“A!” một giọng nữ hét chói tai, “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, tổng giám đốc với giám đốc, ai cũng soái, ta phải cổ vũ ai đây?”

“Đúng vậy, đúng vậy, bọn họ mặc đề thể thao siêu siêu soái!”

“Trần Thần cố lên, Trần Thần cố lên!” người cổ vũ Trần Thần cũng đông không kém. Ở Lăng Hiên vốn dĩ cũng có một số lượng hủ nữ không nhỏ, Trần Thần nhu hòa tuấn tú dĩ nhiên trong mắt các cô chính là siêu cấp tiểu thụ.

So với ba người chói mắt kia, Tần Tiểu Mạn hiển nhiên bị cho ra rìa. Cô đơn trơ trọi đứng ở bên cạnh, bi thống làm nền cho Cố Lãng.

Cố Lãng và Nam Tịch Tuyệt nhìn xung quanh sân đấu, hài lòng thấy không ít ký giả cũng chen chân vào. Tốt, điều hai người mong muốn chính là qua trận đấu này nhân tiện quảng cáo miễn phí danh tiếng cho công ty.

Trận đấu bắt đầu, Trần Thần liên tiếp mắc lỗi. Đối thủ là Cố Lãng, hắn vốn dĩ đã đứng núi này trông núi nọ rồi. Hơn nữa lại đố kỵ với Tần Tiểu Mạn nên càng mắc phải những lỗi cơ bản. Tần Tiểu Mạn đứng đối đầu với Nam Tịch Tuyệt, mỗi lần giao bóng, lưới vốn đã cao, lại thêm người nào đó lợi dụng lợi thế chiều cao khiến cô không cách nào phản kích. Bên này, Cố Lãng cũng gắt gao dồn ép Trần Thần. Hai bên đánh qua đánh lại hết sức căng thẳng.

Lúc mọi người bắt đầu chăm chú theo dõi, Cố Lãng và Tần Tiểu Mạn đổi vị trí. Đám người bắt đầu phát cuồng, là Cố tổng đấu vớiNamtổng!

Diễn biến tiếp theo thì khỏi phải đoán. Trần Thần với Tần Tiểu Mạn đứng một bên nhàn rỗi trong khi đó Cố Lãng cùng Nam Tịch Tuyệt tranh đấu vô cùng lợi hại.

Đúng lúc Tần Tiểu Mạn không để ý, quả cầu mạnh mẽ bay về phía cô. Cô kinh ngạc ngẩng đầu, trong nháy mắt bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Nam Tịch Tuyệt.

“Cẩn thận!” Cố Lãng lao người ra ôm lấy cô, “Bịch” một tiếng ngã mạnh xuống nền đất.

….

Bệnh viện.

“Nhẹ thôi, đau!” Cố Lãng liên tục kêu la với người nào đó đang nhẹ nhàng hết sức bôi thuốc lên đầu gối anh.

Tùy rằng không tổn thương đến xương, nhưng đầu gối của anh cũng bị thâm tím một mảng, Tần Tiểu Mạn thấy mà giật mình, không khỏi oán giận Nam Tịch Tuyệt, chỉ là thi đấu hữu nghị thôi mà, có cần phải cố sức đến thế không?”

Cô yên lặng gọt một quả táo đưa cho anh. Cố Lãng chỉ chỉ vào miệng, “Em đút cho anh đi.”

Tần Tiểu Mạn cúi thấp đầu, cắt nhỏ quả táo, lấy que tăm cắm vào đưa cho anh. Cố Lãng ăn mấy miếng, cảm thấy có gì đó không ổn, ôm lấy cô, nâng cằm lên kinh ngạc thấy trên mặt chan chứa nước mắt. “Đừng khóc,” Cố Lãng dỗ dành cô, trong lòng thầm nghĩ, xem ra lần này bị thương cũng coi như đáng giá, “Anh không sao mà.”

Tần Tiểu Mạn quay mặt đi, nghẹn ngào, “Cố Lãng, em không xinh đẹp, cũng không thông minh xuất sắc, tại sao anh muốn kết hôn với em? Anh ưu tú như vậy, nhiều tiền như vậy, so với em rất rất chênh lệch.” Cô gấp gáp túm lấy vạt áo anh, mở to đôi mắt vẫn còn ngấn nước, nhìn anh không chớp, nói yêu em đi, nếu anh nói anh yêu em, em sẽ tha thứ hết cho anh.

Cố Lãng thấy nghẹn họng, cô vì sao đột nhiên nói mấy lời này? Anh sờ sờ cằm, có chút suy nghĩ, “Tuy rằng em không ở được phòng khách nhưng may là miễn cưỡng cũng chăm lo được nhà bếp, quan trọng hơn, có em ở trên giường rất thỏa mãn.”

“Anh!” Tần Tiểu Mạn căm giận, vội vàng chùi nước mắt trên mặt, đấm mạnh vào vết thương của Cố Lãng.

Cố Lãng đau chảy nước mắt, “Em làm cái gì vậy?”

“Anh, anh đi thuê osin là được rồi!”

22 thoughts on “Chương 21: Nhà bên có sói

  1. =]] nàng ơi, ta bó tay vs Lãng ca rồi, anh ngơ ko thể tưởng *lăn lộn*
    Anh quả thật k có tí tế bào lãng mạn nào hết a =]]
    ta quả thật k tin anh có thể nói 3 từ đó nha, còn vài chap nữa hả nàg, ta *đợi-ing* :”>
    Thanks nàng :*

  2. >< hazzzz,anh ơi là anh…………. Khi nào anh mới nói 3 chữ đó ra đây?? a cái j cũng giỏi mà sao chuyện này a ngốc vậy trời?soái ca ơi là soái ca TT_TT Thanks C nhìu a ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s