Chương 12: Nhà bên có sói


Chương 12: Đại luân lý….

Nhớ lại lúc đó, Tần Tiểu Mạn nằm trên giường lăn qua lăn lại, vò đầu bứt tóc. Cô ngồi dậy, mang đôi dép bông đi trong nhà vào, ngơ ngác nhìn cánh tay phải của mình. Cái cảm giác nhàn nhạt này cùng với xúc cảm còn đọng lại trên khuôn mặt, đến bây giờ vẫn còn thấy mơ hồ.

“A!” Tần Tiểu Mạn hét lớn một tiếng, lấy điện thoại di động gọi cho An Nhiên, “An An, cứu mình với!”

“Chuyện gì?” cô đoán chừng Tần Tiểu Mạn nửa đêm mát ngủ gọi điện quấy rối chuyện tốt của mình, chắc hẳn lại cùng Cố Lãng sinh sự.

Tần Tiểu Mạn đỏ mặt nhăn nhó, âm lượng tựa  như muỗi kêu lầm bầm, “An An, anh ấy nói muốn yêu mình!”

“A, tốt, chúc mừng cậu, vọng phu mười năm rốt cuộc cũng tu thành chính quả, khiến cho lãng tử quay đầu.” An Nhiên nói, tiếng nói còn lẫn cả tiếng thở dốc.

“Chính quả cái đầu cậu!” Tần Tiểu Mạn ức muốn khóc, “Anh ta không phải đối với mình không có cảm giác sao, vì sao lại làm như vậy?” Nói đi nói lại, cô nghĩ chính là do lúc đó anh tức giận.

“Cậu nói với anh ấy  như thế nào?” An Nhiên một câu trúng ngay vấn đề.

Tần Tiểu Mạn cúi đầu, vuốt vuốt tấm ga giường. “An An, mình đánh anh ta, tát cho anh ta một cái.”

“…”

“An an!”

“Tần Tiểu Mạn, tự bảo trọng!”

Điện theo “tút tút” vài tiếng, Tần Tiểu Mạn cực độ oán giận, cô nhìn bên ngoài bầu trời tối đen bên ngoài, lúc này, An Nhiên kia tám mươi phần trăm đang ở cùng với Tô Nam. Quả nhiên, nữ nhân gả cho người ta rồi thì xem bạn bè như cỏ rác, không thể tin tưởng được!

Vừa về đến nhà, Tần Tiểu Mạn đã chui vào trong phòng, đến bây giờ vẫn còn chưa ăn cơm chiều, dạ dày trống không bắt đầu biểu tình, đành ra khỏi phòng, lục tủ lạnh lấy một chiếc bánh kem mang ra  sân thượng.

Khoảng sân nhỏ đã có người ngồi, Cố Lãng cầm túi nước đá chườm lên mặt, quá giận dữ trái lại khiến anh không chút biểu cảm, lạnh như đá chằm chằm nhìn vào chậu cây xương rồng đặt giữa sân.

Cố Lãng anh lần đầu thổ lộ với con gái, đổi lại là một cái tát đau đớn! Nghe thấy bên cạnh có tiếng động, anh quay đầu lại, vừa lúc thấy Tần Tiểu Mạn đang sợ hãi muốn chạy trốn.

“Qua đây!”

Tần Tiểu Mạn do dự một chút, lấy dũng khí bước ra, ngẩng đầu tận lực nhìn vào mắt anh.

Cố Lãng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt phức tạp, im lặng một hồi rồi xoay người đi vào phòng, mang một chiếc áo khoác ra  ném lên người Tiểu Mạn, “Ban đêm gió lớn, mặc vào.”

Tần Tiểu Mạn choàng lấy chiếc áo, tiếp xúc với hơi ấm bên trong mới phát hiện hai bàn tay mình thật lạnh lẽo. Áo khoác rất ấm áp, hình như anh vừa mới mặc.

“Xin lỗi.” Cô lúng túng.

Cố Lãng hút thuốc, thở ra một làn khói, thấp giọng “Ừm” một tiếng. Ngoài việc tức giận vì bị từ chối, trong lòng anh cũng bất an. Nhiều năm rồi, anh đã chạm qua không ít phụ nữ, tất thảy anh đều không nhớ rõ. Ham muốn cô đến phát điên như vậy khiến anh nghi ngờ, vì sao qua bấy nhiêu năm, giờ đây anh mới phát hiện ra? Anh tự nhận mình  đã qua cái thời trai trẻ bồng bột, yêu đương nồng nhiệt từ lâu, cảm xúc mãnh liệt này chung quy xuất phát từ đâu? Cố Lãng không khỏi sờ sờ ngực mình.

Thứ hai, ăn xong cơm trưa, Tần mẹ tủm tỉm mỉm cười gõ cửa nhà Cố Lãng, “Lãng Lãng, hôm nay lại phiền cháu đưa muội muội tới rạp chiếu phim được không?”

Muội muội? Cái từ này kích động anh rồi. Rạp chiếu phim?

Tần mẹ đắc ý lắc lắc hai tấm vé trong tay, “Ngày hôm qua, Lưu Diễm kia rất thích Tiểu Mạn, hôm nay gửi tặng hai tấm vé V.I.P đi xem phim để bồi đắp tình cảm, phiền cháu đưa Tiểu Mạn nhà ta đi nha.” Vừa nói, Tần mẹ vừa thông cảm bồi thêm một câu, “Chỉ cần đưa đến cửa là về được rồi, đêm hãy còn dài mà.”

Cái gì là đêm hãy còn dài? Cố Lãng nhíu mày giơ tay ra cầm lấy hai tấm vé, “Nghỉ quốc khánh thành cái lý lẽ gì đây?”

Trên chiếc ghế dài tình nhân, Lưu Diễm đi vào trong, thoạt nhìn đã thấy Cố Lãng chiếm phân nửa chiếc ghế, sau đó mới phát hiện ra bóng dáng Tần Tiểu Mạn đang ngồi dí trong góc.

“Đây là…”

“Xin chào.” Cố Lãng đứng lên, bắt tay Lưu Diễm, “Tôi là anh trai Tiểu mạn, cảm ơn tiên sinh đã tặng vé xem phim.”

Lưu Diễm cười gượng hai tiếng, “Ha ha, không khách khí.”

Tần Tiểu Mạn nhiệt tình chào hỏi Lưu Diễm, “Anh thật lợi hại, vé ở đấy rất đắt nha. Ước gì mỗi ngày đều có vé miễn phí để xem!”

Vé miễn phi? Lưu Diễm móc khăn tay lau mồ hôi, lễ phép cười cười, định đến ngồi cạnh Tiểu Mạn. Cố Lãng thấy vẻ mặt của anh ta, lập tức dịch lại gần Tiểu Mạn, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, “Mời ngồi.”

Đây là tình huống gi? Chỗ này ánh sáng mờ ảo, không khí thật tốt, vì sao vô duyên vô cớ lại xuất hiện một đại nam nhân?

Phim nhựa bắt đầu chiếu, giống như mèo mù vớ phải cá rán, Tần Tiểu Mạn xem quên hết tất cả, thỉnh thoảng cất tiếng cười to. Lưu Diễm khẽ nhíu màu, ngày hôm qua còn rất dịu dàng, sao hôm nay cử chỉ lại lỗ mãng như vậy?

Cố Lãng cúi đầu ghé tai Tần Tiểu Mạn nói vài câu, Tần Tiểu Mạn cười như điên, túm lấy hai bả vai anh lắc lắc, “ Anh nói thật không? Thật nhé? Không được lừa em!”

“Thật.” Cố Lãng sủng nịnh cười, giúp cô vuốt vuốt vài sợi tóc rối. *Đồ nham hiểm >:P*

Lưu Diễm thấy Tần Tiểu Mạn một chút ý tứ cũng không có, trong lòng âm thầm giơ cờ phủ quyết, may là gặp mặt vài lần mới phát hiện ra người này không hợp, chẳng may cưới người như vậy, thật là phiền phức quá đi. Dù sao vẫn còn mấy đối tượng rất tốt. Quyết định như vậy, Lưu Diễm đứng dậy, “Tần tiểu thư, tôi có việc phải đi trước rồi.”

“A,” Tần Tiểu Mạn đứng dậy, “Cảm ơn vé của anh.”

“Không cần cảm ơn, hai người xem vui vẻ.”

Lưu Diễm đi ra ngoài, Tần Tiểu Mạn tiếp tục nhai đồ ăn vạt, “Cố Lãng, anh ta đúng là người tốt, tuy rằng không thích em, vẫn đưa em vé xem phim. Đành tạm tha thứ anh ta có mắt không tròng.”

“Đúng vậy,” Cố Lãng nhẹ giọng nói, “Anh là người tốt.” *Chỉ có anh là không tốt thôi >:P*

Xem phim được một nửa, Cố Lãng có chút đứng ngồi không yên, cái gì gọi là đêm hãy còn dài, anh tính toán cũng đã đến lúc rồi!

Màn hình xuất hiện một đôi nam nữ đang kịch liệt vui vẻ. Đạo diễn tài năng phi thường, một chút cũng không hở nhưng hết lần này đến lần khác lại rất khêu gợi. Cùng với ánh sáng mờ ám, bên cạnh lại có người khiến cảnh vật càng sống động hơn.

Tần Tiểu Mạn nghẹn ứ bỏng ngô trong cổ họng, muốn nuốt xuống mà lại không nuốt trôi. Âm thầm than thở, làm sao đoạn này còn không mau qua đi, không phải diễn cảnh này hơi lâu sao. Vì  sao trong ngày lễ quốc khánh lại có thể chiếu loại phim này a?

Quần áo người con gái càng lúc càng lộn xộn, Tần Tiểu Mạn rốt cuộc nhịn không nổi đứng lên, “Em muốn đi WC.”

Cố Lãng giọng nói có chút khàn, “Anh cũng muốn đi.”

Ra ngoài hít thở không khí mát lạnh, nét ửng hồng trên khuôn mặt Tần Tiểu Mạn cũng nhạt dần.

Cố Lãng đi phía trước cô, vừa qua góc hành lang, như có chuyện gì đó  liền đột ngột túm lấy cô kéo vào lòng.

“Làm gì…” Tần Tiểu Mạn định kêu lên lại bị Cố Lãng chặn lại, cô bất mãn trừng mắt nhìn anh. Cố Lãng nhìn cô, nghiêng người che đi bóng hai người đang ở bên trong, nhẹ giọng “Hư.”

Tần Tiểu Mạn toàn thân như nhũn ra, ngày hôm nay bị làm sao vậy? Lúc mới bắt đầu, cô tưởng tiếng động này là của bộ phim, hóa ra là có một đôi trai gái trốn trong nhà vệ sinh “Vận động”! Tần Tiểu Mạn phẫn nộ, sao có thể vô ý vô tứ như vậy, không cho ai vào WC sao?

Cố Lãng hô hấp có chút nặng nề, Tần Tiểu Mạn bị ôm chặt, khẽ động đậy.

“Đừng nhúc nhích.”

Tần Tiểu Mạn hoảng sợ, phát hiện ra mình đang dính trên ngực anh, hai cánh tay gày gò đang ôm lấy lưng anh. Tư thế này hình như quá gần nha. Cô bất an giật giật, muốn thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ kia.

“Anh nói là đừng nhúc nhích!” Cố Lãng khan giọng, xoay người đặt cô áp sát vào tường, cúi đầu, đôi mắt chứa đầy sự nguy hiểm, nhìn chòng chọc xuống ngực cô. Cô có ngốc cũng đoán ra anh đã bị dục vọng thiêu đốt mất rồi.

Cố Lãng nheo mắt, ép môi tới, “Đừng.” Tần Tiểu Mạn thở dốc, nghiêng đầu sang một bên.

Môi anh rơi vào khoảng không, rồi lại hạ xuống bờ vai.

Tần Tiểu Mạn toàn thân không nhịn được run rẩy, cô không nên, không nên cùng anh như vậy. Qua bờ vai Cố Lãng, cô nỗ lực mở to mắt nhìn bức tranh treo trên tường, không cho nước mắt chảy ra. Không phải đã sớm xác định sẽ xem anh như anh trai, sẽ không có bất kỳ ý định nào khác sao?

Năm mười lăm tuổi, Tần Tiểu Mạn nghe Cố mẹ nói Cố Lãng ở trường bị ốm, liền cầm tiền len lén ngồi xe lửa đến Bắc Kinh, theo địa chỉ ghi trên phong thư anh gửi mò đến ký túc xá. Vất vả lắm mới được bạn cùng phòng Cố Lãng dấn đến quán rượu tìm anh, lại thấy một người con gái quần áo lộn xộn ngồi trên người anh, còn anh cũng ở trần nửa thân trên, ôm lấy cô ta hôn môi.

Những chuyện như vậy, một lần, hai lần, nhiều lần. Ngọn lửa trong lòng Tần Tiểu mạn sớm đã bị dập tắt. Nhiều năm trôi qua, hôm nay anh làm như vậy là vì cái gì? Nếu là người khác, Cố Lãng đã sớm bị cô ghét bỏ rồi! Cô tốt nhất không nên quen biết anh làm gì!

Cổ chợt đau, Cố Lãng đột nhiên cắn cô, dù cách lớp áo vẫn cảm thấy đau nhức. Tiểu Mạn đột nhiên thấy ấm ức, hai tay đặt bên hông thò vào trong lớp áo, hung hăng cào cho anh vài cái.

Cố Lãng thân thể vì đau đớn càng trở nên căng thẳng. Cái nha đầu này, chính là đang ép anh ăn cô!

Trước ngực đột nhiên mát lạnh, rồi lập tức, một bàn tay cực nóng bao vây lấy nơi mềm mại của cô.

“Đừng, buông ra, buông!” Tần Tiểu Mạn giãy giụa, không ngừng đẩy anh ra. Cố Lãng phát hỏa, không nề hà cắn lên cái cổ non mịn của cô, hai tay cũng thật phối hợp, bá đạo trên người. Cô càng yếu ớt chống cự lại càng khơi dậy ý định chiếm đoạt của anh.

Bàn tay Cố Lãng đặt dưới mông Tiểu Mạn, nhẹ nhàng nâng cô lên, Tần Tiểu Mạn mất điểm tựa, chấp chới, sợ hãi kêu lên một tiếng ôm lấy cổ Cố Lãng, hai chân thon dài quấn quanh thắt lưng của anh.

Cố Lãng thỏa mãn thở dài một tiếng, cúi đầu áp vào bầu ngực sữa mềm mại, tùy ý chọc ghẹo.

*Chap này bị hot, mình thật không hiểu T__T, bình thường đọc truyện H không sao, sao mới edit vài dòng lại thấy mất máu nhiều như vại ??? Bội phục mọi người quá :((*

15 thoughts on “Chương 12: Nhà bên có sói

  1. thanks nhé *ôm ôm* [ko chụt choẹt nữa đâu a]
    chị sắp bị ăn rồi hí hí *chờ đợi – ing*
    mình bị thích chị ghê a, len lén cầm tiến đi thăm anh, thế mà đến nơi thì thấy cảnh 3 chấm, thật là…

    ________
    Tâm trạng của ngưởi đọc cảnh H và người dịch cảnh H rất là khác nhau nha, ta đoán thế =]]
    cố lên nàng nhé, ta chờ chap sau hí hí

  2. Anh ko BT tới nỗi ăn ở cửa WC chứ >”<, tội Anh bị kích thích quá mức =)
    Ta biết nè, ta từng beta cảnh H, phải đọc đi đọc lại nhiều lần để sửa câu từ, type thành ra nghiên cứu kĩ luôn cảnh H, phải nói là mất máu trầm trọng, ta nghĩ còn khủng hơn edit

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s