Chương 6: Nhà bên có sói


Chương 6: Đưa tiễn…


Tần Tiểu Mạn gặp An Nhiên là ngày tân sinh viên đến trường báo danh. Tóc cắt ngắn, trang điểm không đậm, nhạt như khói nhưng rất có cá tính, một bộ váy liền áo màu đen bó sát người cực kỷ nổi bật, đó chính là An Nhiên.

Cô đi một mình, túi đồ vừa vặn đeo trên lưng, thu hút biết bao ánh mắt nhìn. Tần Tiểu Mạn lúc đó được cha mẹ đưa nhập học, Tần mẹ chăm chỉ quét tước phòng ngủ, Tần cha lôi ra một xâu bùa yểm dán khắp nơi để Tiểu Mạn trong trường học không bị gặp hạn.

Tiểu Mạn rất đắc ý, đeo chiếc túi Cố Lãng từ nước ngoài gửi về, đi dạo trong trường. Nhìn thấy An Nhiên đang tựa lưng vào gốc cây hút thuốc, lấy hết dũng khi tiền lại gần  lắc lắc tay, thận trọng cười nói, “Hi, xin chào.”

An Nhiên khẽ gật đầu.

Tần Tiểu Mạn âm thầm cảm thán, cool quá, đây mới chính là kiểu cách sinh viên a.

“Chúng ta có túi giống nhau ghê nha!” Tần Tiểu Mạn nỗ lực giao lưu với cô một chút.

An Nhiên ánh mắt hờ hững rốt cuộc cũng dừng lại trên người Tần Tiểu Mạn, vẻ cô đơn trong đáy mắt cô ấy  khiến Tiểu Mạn trong lòng bỗng dưng chấn động. An Nhiên nhàn nhạt cười, giơ tay nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, “Xin chào, mình là An Nhiên.”

Tiểu Mạn thụ sủng nhược kinh không biết làm gì cũng nhẹ nhàng nắm lấy tay An Nhiên.

*Thụ sủng nhược kinh* mình hiểu là được sủng ái phát kinh sợ nhưng chẳng biết dịch thế nào cho xuôi cả, ai giúp mình với T__T

——————————

Trạm xe lửa, Tần Tiểu Mạn vội vã chạy qua chạy lại tìm người, An Nhiên đứng một chỗ bình tĩnh gọi cô lại.

Tần Tiểu Mạn dừng bước, ngơ ngác nhìn xung quanh một vòng mới phát hiện An Nhiên đứng phía trên, giơ ngón tay nhìn cô, nửa ngày cũng không nói gì.

“Ngươi…ngươi…ngươi…. Ngươi hoàn lương rồi!” Tần Tiểu Mạn hét lên một tiếng, lao đến túm lấy An Nhiên.

“Cố Lãng, Tần Tiểu Mạn!” Tô Nam đi mua vé trở về thấy hai người, vui vẻ chào hỏi, “Mọi người tới tiễn chúng ta sao?”

“Chúng ta?” Tần Tiểu Mạn hèn mọn đánh giá bọn họ. An Nhiên thoải mái khoác tay Tô Nam, vô cùng thân thiết dựa sát vào người nhau bước tới, “Chúng ta yêu nhau rồi.”

Tô Nam gật gật đầu, miệng cười vui vẻ đến muốn tát vào mặt một cái, cặp kính sạch sẽ che đôi mắt đang híp lại hài lòng.

“Từ khi nào?” Cố Lãng ngữ khí nghe thật không tốt, giống hệt như đang chất vấn.

“Ai cần anh lo!” Tần Tiểu Mạn giơ chân đá cho một phát. Trong lòng thầm nghĩ, Cố Lãng đối với An Nhiên hình như quan tâm quá mức rồi. Điều này khiến cô trong lòng có chút vị chua, “Người ta tình chàng ý thiếp, liên quan gì đến anh!”

“Nói chuyện một chút được không?” Cố Lãng không để ý đến Tần Tiểu Mạn, nghiêm mặt lạnh lùng nói với An Nhiên.

An Nhiên vỗ vai Tô Nam, đi theo Cố Lãng.

Tần Tiểu Mạn đếm đủ mười đầu ngón chân, mắt nhìn về phía Cố Lãng và An Nhiên, thấy hai người không làm gì vượt quá giới hạn mới thở phào nhẹ nhõm.

Chí lát sau, An Nhiên và Cố Lãng, người đi trước, người đi sau quay lại, sắc mặt hai người đều rất rất khó coi. Tô Nam há mồm muốn hỏi cái gì, An Nhiên không để hắn mở miệng, túm lấy cánh tay nhanh chóng bịt miệng hắn lại.

“An Nhiên, khi nào thì ngươi trở về a?” Tần Tiểu Mạn bị bỏ qua thấy  khó chịu, “Ta còn chưa mua quà cho Lâm Lâm này, nhớ nói với nó là ta nhớ nó nhé.”

“Biết rồi.” An Nhiên nói xong quay người, thân ảnh cũng dần dần khuất trong đám đông.

———————————


“Hỏi.” Cố Lãng đang lái xe không chịu nổi  Tần Tiểu Mạn lén lút nhìn bên này lại nhìn bên kia, phun ra một chữ.

“An Nhiên cũng không dễ dàng.” Tần Tiểu Mạn uốn uốn lưỡi, “Tô Nam cũng rất yêu cô ấy.”

“Thì sao?” Cố Lãng cắn răng hỏi.

“Vốn dĩ,” Tần Tiểu Mạn dứt khoát, “Hai người bọn họ ở bên nhau là rất tốt. Thích một người sẽ khiến cô ấy hạnh phúc đúng không. An Nhiên tuy rằng không để mắt đến anh, nhưng mà, thấy cô ấy hạnh phúc, anh phải nên cảm thấy vui mừng chứ. Không nên nhỏ nhen đố kỵ người ta. Hay là, em vừa mới lĩnh lương, mời anh ăn cơm nha. Người thất tình ăn no tâm tình sẽ tốt lên nhiều đó.” Tần Tiểu Mạn nói, ngữ khí u oán. Lúc học đại học bị người ta đá, cô lôi kéo An Nhiên đi ăn đồ nướng, kết quả, ăn đến mức dạ dày phát hư, nằm liệt giường vài ngày. Thân thể lẫn tinh thần hao tổn nghiêm trọng.

Tiếng phanh két ngắn gọn vang lên, xe tấp vào bên vỉa hè. Tần Tiểu Mạn không thắt dây an toàn, người lao về phía trước đập vào cửa kính, đau đến chảy nước mắt, lệ rơi đầy mặt căm tức nhìn Cố Lãng, “Anh làm gì?”

Cố Lãng giọng nói nặng nề, “Em nghĩ anh bị thất tình?”

Tần Tiểu Mạn bĩu môi, “Được rồi, ở trước mặt em anh sẽ không tỏ ra yếu đuối. Loại ngươi ưa sĩ diện như anh lúc nào chẳng tỏ ra bình tĩnh a. Hơn nữa, Lâm Lâm không thích có cha như anh.” Nói xong câu đó, Tần Tiểu Mạn giật mình giơ tay che miệng.

“Lâm lâm? Cha như anh?” Cố Lãng ngữ khí nguy hiểm, đôi mắt hẹp dài nhìn Tiểu Mạn băn khoăn, “Anh chưa hề nghĩ đến chuyện đó.”

Tần Tiểu Mạn hoảng hốt thấy chính mình suýt nữa bán đứng chị em, mân mân khóe môi rồi tự tát vào mồm mình, không dám hé răng.

Cố Lãng thấy bộ dáng hoảng hốt của cô, trong lòng vừa tức vừa buồn cười, giơ tay xoa xoa tóc cô đến rối bù mới thỏa mãn buông ra. Tiểu Mạn ủy khuất gỡ gỡ tóc, móc lược trong túi ra chải chải, lầm bầm một câu: “Thất tình là lớn nhất, không thèm tính toán với anh.”

—–

“Nơi này là..” thấy Cố Lãng đưa cô đến một cửa hàng quần áo cao cấp, Tần Tiểu Mạn nhất thời quên mất người nào đó đang “thất tình”, mừng rỡ ngoác miệng tới tận mang tai, “Oa, Cố Lãng, cửa hàng này trước giờ em chỉ thấy trên TV nha, cả nước cũng chỉ có một chỗ. Anh xem bộ này này, lần trước cái cô diễn viên gì gì đó mặc một bộ y hệt!”

Cố Lãng lôi  Tần Tiểu Mạn háo sắc đang dán vào tấm  kính ra tới cửa, giúp cô chỉnh trang lại quần áo, tiện tay búng mũi cô một cái, “Thật không có tiền đồ!”

Tần Tiểu Mạn bưng chiếc mũi ê ẩm bất mãn theo Cố Lãng vào trong.

Cố Lãng là khách quen ở nơi này, thấy hắn, nhân viên bán hàng liền cầm một chiếc hộp đóng gói tinh tế đã chuẩn bị sẵn từ trước ra. Nhìn cô nhân viên mặc chiếc sườn sám xẻ tới tận hông, chân dài trắng nõn, Tần Tiểu Mạn cảm thán, quả là chỗ cao cấp, đến cả khí chất của phục vụ cũng thật khác biệt.

Cố Lãng chỉ chỉ Tần Tiểu Mạn, “Đưa cho cô ấy thay.”

Chưa kịp phản ứng, Tần Tiểu Mạn đã bị cô nhân viên kia tủm tỉm cười đầy mạnh vào phòng thay quần áo.

Chỉ một lát sau, người nào đó xấu hổ đỏ mặt, đẩy cửa bước ra.

“Được, lấy cái này.” Cố Lãng túm lấy Tiểu Mạn, xoay xoay hai vòng. Tần Tiểu Mạn bất an giơ tay bắt chéo nhau che trước ngực.

Cố Lãng không khách khí giật tay cô lại, bá đạo nhìn chằm chằm vào ngực cô, “Có cái gì mà che, nhỏ như vây.”

Mấy người xung quanh lễ phép cúi xuống nín cười.

Tần Tiểu Mạn chú ý hình tượng, không đành giương nanh múa vuốt, ở trong lòng âm thầm ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Cố tổng. *Gật gù* mình thích chữ ân cần nha!

Bộ lễ phục màu vàng nhạt mềm mại, không tay, tà váy một góc in hoa nhỏ không làm giảm đi vẻ trang nhã. Hơn nữa, chân lại đi một đôi giày cao gót màu trắng khiến Tần Tiểu Mạn trong lòng rưng rưng cảm thán.

Ngắm nghía chán chê, Tần Tiểu Mạn mới nhớ đến người nào đó, nghiêm mặt hỏi: “Anh muốn mua cho em sao?”

Cố Lãng tà ác cười, “Không phải, là cho em mượn mặc.”

Tần Tiểu Mạn sái quai hàm.

Cố Lãng nhìn gương mặt giận phát phình ra, giơ tay chọc chọc trán cô, mắt nheo lại, “Tối mai theo anh đi dự tiệc, biểu hiện tốt thì sẽ cho em bộ quần áo này.”

14 thoughts on “Chương 6: Nhà bên có sói

  1. Thụ sủng nhược kinh = được sủng ái nên lo; được yêu thương mà vừa mừng vừa lo.

    Theo mình nghĩ thì bạn cứ để nguyên thế cũng được, rồi chú thích ở dưới.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s