Chương 4: Nhà bên có sói


Chương 4. Tiểu Mạn kinh hoàng.

Tối thứ 6.

Tại quán bar, Tiểu Mạn phiền muộn cắn cục đá trong miệng, ai oán nhìn ca sĩ trên sân khấu đang rống to.

Đêm nay vốn dĩ bình yên nhưng thật không biết cái gì làm náo loạn hết cả lên. Hết phiên của người kia, lại có một nữ ca sĩ khác  phong tình lên hát thay. Nóng bỏng có, sống động có, tiếc là hát nhàn nhạt, không đọng lại chút dư âm nào.

Tần Tiểu Mạn nhấp một ngụm rượu, không ngừng thầm phê bình cái con người xinh đẹp đang giãy giụa trên kia.

Cô nhớ lại, bạn của cô, An Nhiên từng làm ca sĩ ở đây. Cô hát rất hay, rất có cảm xúc. Tiểu Mạn không rõ, tại sao một người đàng hoàng, khí chất như vậy lại bị thay thể bởi đám người kia?

“Chào, người đẹp, đi một mình sao?” một nam nhân tiến đến gần, đút tay vào túi quần, dựa vào quầy ba, nghiêng nghiêng đầu nhìn cô mỉm cười, phóng điện.

Tiểu Mạn bĩu môi, không nói nửa lời. An Nhiên đã dạy cô, ở chỗ này không nên nói chuyện với người lạ.

Nhìn đồng hồ, tám rưỡi, phải một giờ nữa mới có thể về nhà a! Tần Tiểu Mạn ức phát khóc. Hắn dựa vào cái gì khi dễ cô? Có nữ nhân thì giỏi lắm sao! Tẩn Tiểu Mạn cô đường đường cũng là một đóa hoa, sao không có hoa đào? <Ý nói đường tình duyên ý cả nhà :”>)

“Người đẹp, cùng nhau thưởng thức nhé!” Nam nhân kia ngồi gần lại, tay khẽ cọ vào người cô, làm nên một bầu không khí mờ ám.

Tiểu Mạn nhướng mày hỏi: “Ngươi muốn thưởng thức cái gì?”

….

 

Lúc Cố Lãng đi vào quán bar, thấy Tiểu Mạn đỏ mặt, cười khúc khích cùng một nam nhân xa lạ, liên tục uống rượu.

Cô ngốc sao? Cố Lãng oán hận thầm mắng, sải bước tiền về phía cô lôi về.

Âm nhạc kích động bắt đầu vang lên, đám người đang yên lặng bắt đầu điên loạn, trong đám hỗn loạn đó, đợi cho Cố Lãng xuyên qua được, quầy bar đã chỉ còn lại nhân viên phục vụ thái độ lịch sự:

“Tiên sinh, xin hỏi ngài dùng…” đầu lưỡi nhất thời bị ánh mắt lạnh lẽo làm cho đóng băng.

“Mới vừa rồi ở đây có một cô gái phải không?” Cố Lãng vội vàng hỏi thăm.

Phục vụ giơ ngón tay chỉ chỉ góc hành lang tối tăm.

“A, anh bảo anh là ca ca của tôi?” Nam nhân bị cử động của Tiểu Mạn làm cho phát hỏa, áp cô vào góc tường, lần tay vào trong áo, “Ngoan, để ca ca thương em.”

“Bịch” một tiếng. Vỡ sọ chắc cũng đau như vậy a! Nam nhân kêu lên đau đớn ngã xuống đất.

Cố Lãng thu hồi nắm tay, thô bạo túm lấy Tiểu Mạn. Cô không lúc nào tỉnh táo được sao! Hung hăng kéo lại áo váy, bế cô ra ngoài.

Nam nhân kia bị đánh, vùng dậy chắn ngang lối đi.

“Tránh ra!”

Bị khí thế bức người kia làm khiếp sợ, nam nhân kia nhớ tới anh em mình cũng đang ở cỗ này, lo lắng lại bị dẹp qua một bên, sáp tới, “Người anh em, không đợi được thì cũng không thể cướp người đi!”

“Cách”, tiếng súng lên nòng sắc lạnh vang lên, chĩa thằng vào đầu người kia. Lập tức hắn ta run rẩy, hai tay ôm đầu ngồi xuống, “Tha mạng, tha mạng a!”

Ra đến cửa bị gió lạnh thổi qua, Tần Tiểu Mạn lập tức tỉnh rượu. Mới vừa rồi bị hoảng loạn, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Trên đường về, Cố Lãng im lặng lái xe, liên tục liếc mắt nhìn người nào đó cuộn người trên ghế, hận không thể biến thành hạt cát biến mất luôn đi cho xong, thở dài, ân cần hỏi thăm: “Sao vậy?”

Tần Tiểu Mạn chỉ thấy toàn thân sợ hãi, “A, Cố tổng, việc kia… tại em nghĩ tốt nhất là nên ra ngoài ở.”

Cô phải đi? Cố Lãng miễn cưỡng cười. “Tại sao?”

Tần Tiểu Mạn tỏ ra rất hối lỗi: “Lúc nào cũng gây phiền phúc cho anh, em áy náy.”

“Không có việc gì.” Cố Lãng một tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, cảm thấy tay kia của mình rõ ràng đang run, nhíu mày, “Em sợ cái gì?”

Tần Tiểu Mạn lắc đầu nguầy nguậy, biểu thị tuyệt đối không có chuyện gì.

Vào nhà, Tần Tiểu Mạn liền vội thu dọn đồ đạc. Đúng lúc đang tìm xem còn đồ gì sót lại, Cố Lãng đã một tay ôm lấy thắt lưng của cô, đem cô ở trong lòng mình, “Em rốt cuộc muốn làm gì?”

Cánh tay ngang ngạnh ôm cứng lấy vòng eo mềm mại, Tần Tiểu Mạn càng thêm run rẩy, nhỏ giọng van nài, “Em nhất định phải dọn ra ngoài.”

Tiểu Mạn bi thống sớm nhận ra sự thật phũ phàng, Cố Lãng đã sớm không còn là Cố Lãng mà cô quen biết trước kia nữa. Hắn với cô đã mười năm không gặp rồi, bây giờ lại bắt đầu có những hành động mờ ám phi pháp như thế, khiến cô cảm thấy, cùng với anh “ở chung” thật đáng sợ.

10 thoughts on “Chương 4: Nhà bên có sói

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s